(^_^) My blog, my life (^_^)

Tựa vào vai anh mà khóc

Có cành hoa nào mà không tàn úa
Có hạnh phúc nào mà chẳng hư hao
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao
Có bờ môi nào chưa rung lên một lần từ tiếng nấc
Có khoảng cách nào dù trong ganh tấc

Vẫn tựa như trăm ngàn dặm xa xôi
Có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây tựa vai anh mà khóc
Kể anh nghe chuyệ đời gai góc

Chia bớt cho anh nỗi khổ những xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận vui buồn con tàu em chở đến

Dù một ngày con tàu em thay bến
Sân ga củ cũng sẽ vẫn còn đây
Dù một ngày sầu nặng dáng em gầy
Hãy trở lại tựa vai anh mà khóc
Than thở cho anh nghe chuyện người đời lừa lọc
Sớt bớt cho anh nổi khổ bị dối gian
Anh sẽ vỗ về dù mất cả thời gian

Em sẽ không bao giờ lẻ loi đơn độc
Em sẽ không bao giờ thiếu một bờ vai
Em sẽ không bao giờ thiếu một vòng tay
Khóc đi em, tựa vai anh mà khóc…../….

Theo Internet

Comments on: "Tựa vào vai anh mà khóc" (2)

  1. Ngọc Khánh said:

    lãng mạn quá, tự dưng sống lại cảm xúc thời học sinh, thời suốt ngày tặng nhau những vần thơ như này …

  2. Trần Hạo Nam said:

    Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
    Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
    Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao?
    Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
    Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc
    Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi

    … Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
    Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
    Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
    Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
    Vì anh suốt đời là một sân ga
    Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
    Dù có một ngày con tàu em thay bến
    Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây.

    … Và khi nào sầu nặng dáng em gầy
    Hãy trở lại, dựa vai anh mà khóc
    Than thở với anh rằng người đời lừa lọc
    Sớt bớt cho anh nỗi khổ bị dối gian
    Anh sẽ vỗ về “Dù mất cả trần gian”
    Em luôn có bờ vai anh để khóc
    Em không bao giờ lẻ loi cô độc
    Em không bao giờ thiếu một bờ vai
    Em không bao giờ thiếu một vòng tay
    Khóc đi em, dựa vai anh mà khóc!

    Có thể một ngày mình sẽ xa nhau…
    Bởi vì Anh? vì Em? hay vì ai đó?
    Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ
    Tìm đâu câu trả lời!

    Có thể một ngày mình sẽ xa rời…
    Để lời hứa xưa rơi vào nơi quên lãng
    Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng
    Choáng váng nỗi đau

    Có thể một ngày… mình không còn là của nhau
    Ánh mắt cũ rồi cũng thành xa lạ
    Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
    Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi

    Có thể một ngày… cộng hết nỗi chia ly
    Cũng chẳng đủ để hoà thành nước mắt
    Cái nắm tay từng một thời rất chặt
    Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài !

    Có thể một ngày… có thể lắm ngày mai
    Nhưng điều đó mãi chỉ là “có thể”
    Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
    Sẽ làm nên điều “không thể” trong đời .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: