(^_^) My blog, my life (^_^)

Archive for the ‘Sách hay’ Category

Lần đầu thân mật – Thái Trí Hằng

Truyện rất thú vị. nhất là cái triết lý trong nó :

bởi vì mạng có thể che đậy một cách rất an toàn, cho nên thường sẽ hình thành 3 loại người.
Loại thứ nhất, sẽ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình. Thông thường, mọi người đều có nhiều loại tính cách. Trong cuộc sống hằng ngày, tính cách chủ yếu của họ được thể hiện ra ngoài. Các tính cách thứ cấp có thể bị ức chế, che đậy, hoặc có thể tự bản thân không ý thức được sự tồn tại của nó. Thế nhưng trên mạng, đối tượng đại diện cho bản thân không còn là con người bằng xương bằng thịt, mà là mấy cái Nickname mà thôi. Những giao tiếp, tiến thoái, ứng xử cần thiết đều được gạt sang một bên. Thế nên gà mọc răng nanh, hoặc cố ý, hoặc vô thức họ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình

Loại thứ 2,
khi lên mạng, họ “biến” thành loại người mà họ mơ ước. Nhân cách là muôn màu muôn vẻ, nhất định có một số hình tượng nào được anh ta tôn thờ hoặc theo đuổi. Nhưng đáng tiếc, những tính cách đấy không nhất định thuộc sở hữu của anh ta. Thế nên anh ta mong muốn trở thành loại người vốn mang tính cách ấy. Và mạng đã mang đến cơ hội này cho anh ta. Lấy ví dụ, người thường ngày lặng lẽ ít nói, trên mạng có thể rất hỏm hỉnh, nói năng rôm rả, còn người hay xấu hổ, yên tĩnh lại có thể trở thành hoạt bát mạnh dạn.
Loại người thứ 3 khi lên mạng, biến thành loại người mà họ “không thể” trở thành. Thượng Đế là nhà đạo diễn, đã chỉ định vai diễn của anh ta trong cuộc đời này, bất kể anh ta có thích hay không. Còn trên mạng thì không có Thượng Đế, nên các vai đều do anh ta tự đạo tự diễn. Vậy nên, rất có thể, anh ta sẽ đóng cái vai mà trong cuộc sống không bao giờ anh có thể làm được. Lấy ví dụ, nếu em là con gái, có thể trên mạng em biến thành con trai, và ngược lại.Hoặc là, rõ ràng em là khủng long, nhưng trên mạng lại cho mình là tuyệt thế giai nhân. Và ngược lại cũng có.

Loại người thứ nhất rất thật.
Nếu nhìn từ một góc độ khác, anh ta càng dễ phát hiện những ưu điểm tiềm ẩn của mình. Chẳng hạn nhiều người sau khi viết bài post lên các board, mới phát hiện ra mình có năng khiếu trở thành cây bút lớn. Lại có những người sau khi chửi bới công kích với người khác trên board xong, mời phát hiện ra da mặt mình dày chẳng kém gì mấy ông quan tham. Thế là nhờ có mạng, họ trưởng thành lên thêm.

Loại người thứ 2 kém cỏi nhất

Bởi vì họ chỉ biết trầm trồ những ưu điểm của người khác mà quên đi trân trọng những ưu điểm của bản thân. Nếu mình là quả chanh, thì hãy thử đi thích thú vị chua chua, chứ đừng đi trầm trồ vị ngọt của trái đào mật. Bởi trái đào mật có thể cũng đang trân trọng vị chua của trái chanh

Loại người thứ 3 đáng thương nhất.

Bởi vì họ bắt buộc phải biến thành loại người mà họ không thể nào có thể biến thành thì mới tìm thấy được niềm vui. Cho nên cho dù họ tìm được niềm vui hay không, họ cũng không thể tận hưởng được niềm vui ấy. Hơn nữa, lâu dần họ sẽ mắc phải chứng “thần kinh phân liệt internet”. Họ rất dễ tạo dựng rồi trông cậy gửi gắm toàn bộ vui buồn giận nhớ cũng các mối quan hệ với con người vào mạng. Để rồi khi ra khỏi mạng, chẳng còn biết phải làm gì.
Bạn là ai trong 3 loại người đó nhỉ??

download : prc

pdf

Advertisements

Chị – “Trò chơi” – “Tình yêu là trò không dễ chơi”(ch.6)

Chị
Vừa về đến nhà, tôi vội mở máy kiểm tra email như một phản xạ tự nhiên. Công việc, cái tài khoản chỉ còn một ít tiền lại kéo tôi về với thực tại. Một cái email của sếp về công việc và tin nhắn offline của chị: “Vùng sâu nào nó có việc cần đến em hay sao mà chẳng thấy online cũng không trả lời điện thoại? Khi nào về thì nhắn cho chị nhé!”
Nick của chị đang sáng đèn. Tôi vẫn đang gõ dở câu nhắn với chị thì chị đã vội vàng xuất hiện trên màn hình:
“Em đã về rồi đấy à? Đến cơ quan chưa?”
“Chiều em mới đến cơ quan, em vừa về đến nhà.”
“Mua cho có mỗi cái váy mà mong em vậy à?”
“Trưa đi ăn không? Lại Quán Ngon nhé!”
“Mấy giờ được ạ?”
“11h30 nhé! Chị sẽ đến sớm”
Chị đến trước thật, đợi tôi ở Quán Ngon. Cái bàn mà chúng tôi vẫn hay ngồi, gần gốc cây Hoàng Lan cổ thụ có cái ô vải che xoè bóng râm gần hết cái sân gạch. Ở đây lúc nào cũng đông người, đến nỗi khách đến phải xếp hàng nhờ nhân viên lễ tân sắp bàn mới có chỗ để ngồi. Có lần tôi vào ghi tên xếp hàng ở chỗ lễ tân, đơi đến 15- 20 phút mà chưa có bàn, bèn kêu ca với chị. Ở giữa thời đại kinh tế bùng nổ, thương mại phát triển vũ bão thế này, người ta vẫn còn phải chấp nhận chuyện xếp hàng tới ba chục phút đồng hồ chỉ để được ăn ư? Lần sau chị bày cho tôi cách cứ đi thẳng vào trong, nhân viên lễ tân có hỏi thì nói đã có bạn ngồi trong này, rồi nhìn thấy bàn nào trống, miễn là không phải bàn đặt thì cứ tự tiện mà ngồi xuống. Tôi đã có lần “copy” lại “bài” đó, nhưng cô nhân viên lễ tân cứ dứt khoát bắt tôi phải đứng lên. Đến khi tôi nói: “Em đừng cứng nhắc thế, khách nào cũng là khách, cũng trả tiền em ạ” thì cô ấy mới thôi.
“Ôi chị! Kiểu tóc này đẹp đấy! Chị làm hôm nào? Không đợi em về rồi rủ em đi với. Em cũng chán cái đầu này lắm rồi, đang nghĩ xem có kiểu nào hợp không đây”. Tôi tuôn ra một tràng ngay sau khi vừa thấy chị. Trông có vẻ già dặn hơn nhưng thực sự tôi chưa thấy kiểu đầu nào hợp với chị như kiểu này.
“Nghĩ thế nào mà lại quyết định đi nhuộm tóc? Chị chán tóc đen thật rồi à?”
“Được đúng không? Nhiều người cũng bảo chị thế. Nhưng chị thấy có vẻ hơi già”
“So với tóc thẳng thì làm xoăn bao giờ cũng già hơn. Nhưng đẹp hơn, em nói thật lòng, chưa bao giờ thật thế này…
…nhưng…sao lại thay đổi thế?Có bồ à?”, tôi vừa cười vừa nhìn vào mắt chị, như thể đứa trẻ vừa phát hiện ra được một bí mật to lớn.
“Ừ, đang yêu mà, thì sao?”
Tôi phá lên cười sau câu nói của chị. Chị lúc nào cũng vậy, đầy bất ngờ và thẳng thắn.
“Ai vậy? Em đã có hân hạnh gặp lần nào chưa ấy nhỉ?”, tôi tò mò.
“Cô vớ vẩn thật, tôi lúc nào chẳng đang yêu. Yêu chồng chứ yêu ai! Với lại, thỉnh thoảng làm mới mình một tí. Cũ quá đến mình còn chán nữa thì ai thích được mình?”
Không khó khăn để chị nói ra điều đó, nhưng đúng là chị đang thay đổi. Một năm trước đây trông chị khác nhiều so với bây giờ. Mái tóc lúc nào cũng cột túm sau gáy. Hầu như ngày nào cũng loại áo sermi cổ Đức và quần âu. Có lần chị nói với tôi, thậm chí chị không còn thời gian chải tóc vào mỗi buổi sáng. Hai đứa trẻ đã lấy hết thời gian của chị. Rồi lại còn bao nhiêu chuyện bên ông bà nội ngoại khiến chị không có thời gian cho bản thân mình.
Chị vẫn yêu chồng con theo cách đó, tất bật, tùng tiệm và hy sinh bản thân. Rồi bỗng dưng một ngày chị may một loạt đồ mới, mua mấy đôi giầy liền một lúc. Chị bắt đầu thay đổi. Hôm nay chị lại làm tóc. Tôi thoáng nghĩ, có thể có một ai đó đang để ý tới chị. Phụ nữ thường chỉ chải chuốt điệu đàng khi có đàn ông để ý hoặc để ý tới một người đàn ông nào đó.
“Thế anh ấy nhận xét thế nào?” Tôi cố tình hỏi nửa đùa nửa thật để tìm ra sự thật sau điều chị vừa nói.
“Tối hôm qua về tới nhà, anh ấy nhìn tôi, hơi sững người rồi chẳng nói gì cả. Tôi cũng chẳng hỏi thêm.”
“Còn nhận ra chị có cái mới là tốt rồi đấy! Mấy chị ở cơ quan em suốt ngày kêu, về tới nhà mắt chồng không buồn hạ cánh vào mình thì biết đâu mà khen chê”
“Tôi quá hiểu nên mặc kệ, cũng chẳng quan tâm xem khen chê thế nào”
———–
Chúng tôi ăn đủ thứ, từ bánh đúc lạc chấm tương, phở cuốn tới miến ngan trộn rồi lại chè sương sa hạt lựu. Tôi với chị đều thống nhất quan điểm là ăn ở Quán Ngon không ngon lắm, nhưng được cái tiện, muốn ăn gì cũng có đỡ phải chạy lòng vòng. Ví dụ dự muốn ăn phở cuốn ngon phải lên tận phía hồ Trúc Bạch, ăn miến ngan lại phải lên Hai Bà Trưng hay đâu đó…
“Hôm nay vui quá chị ạ! Em tình cờ gặp lại cô bạn cũ ở sân bay. Hai đứa ríu rít như chim sẻ. Cô bạn đó hay lắm! Học chung đại học với em, tính vô tư như trẻ con. Cũng chả chồng con gì cả! Em đã tìm thấy đồng minh”
“Hèn chi trông mặt em kìa, mắt cứ ánh lên. Có thật là gặp bạn mà vui thế không? Dứt khoát phải có tình yêu thì mới vui thế chứ? Khai mau!”
“Cứ phải có tình yêu à? Hình như em đọc ở đâu đó nói rằng có mấy loại phụ nữ, đại thể là có loại phụ thuộc vào đàn ông và loại không. Chị được xếp vào loại phụ thuộc vào đàn ông. Cứ phải có đàn ông ta mới vui được sao?”
“Cô bảo thằng Hòa nó ở nhà, thế mà cô đi chơi về mặt mũi cứ sáng bừng lên thế này, ắt phải có tí tình yêu rồi. Tôi nói cấm có sai!”
Tôi tự mỉm cười, đúng là không giấu được chị. Gặp anh tại Sài Gòn giống như thần dược mang lại cho tôi sự rạng rỡ. Bao nhiêu nhớ nhung của tôi như được gột rửa sạch sẽ và khoác lên một tấm áo mới. Vừa ở sân bay về nhưng tôi không hề mệt mỏi. Trước khi gặp chị, tôi vẫn kịp soi gương và mỉm cười không giấu được. Chị đã nhận ra điều đó.
…………….
“Sao mình cứ tự tàn phá nhan sắc của mình bằng các món ở cái quán thập cẩm này chị nhỉ? Em no kinh khủng rồi!” Tôi muốn tránh sang chuyện khác.
“Một tuần có ăn ở đây một lần cũng chẳng sao. Chị chấp nhận nhảy nhót hùng hục vào mỗi sáng để được ăn uống thoải mái một tí”, chị hưởng ứng.
“À, chị vẫn còn đi tập erobic đấy à? Đầu tư ghê quá nhỉ?”
“Ngấp nghé bốn chục tới nơi rồi, không chịu khó nhảy nhót mà để cho nó chảy sệ ra à?”
“Chị cứ nói vậy. Em trông chị còn ngon lành lắm. Ở tuổi chị không biết em có còn được như vậy không, nhất là sau khi đã có tới hai em bé như chị…”
“Ôi ôi em ơi! Việc sinh con là chuyện của phụ nữ mình, còn đàn ông họ ít nghĩ tới chuyện đó lắm. Họ chỉ quan tâm tới chuyện cô nọ đẹp cô kia xấu thôi. Mình mà xấu chắc họ cũng không cộng thêm điểm cho mình vì mình đã sinh cho họ hẳn hai đứa con đâu!”
“Hoá ra là cái công nhảy nhót, đầu tư đổi kiểu tóc cũng là để giữ chồng đấy à?”
“Thế cô nghĩ tôi có bồ thật đấy à? Tôi nói nhé, tôi không có nhu cầu về tiền và sex. Cuộc sống gia đình tuy hơi bình lặng nhưng bản thân tôi thấy cũng ổn. Thế thì bồ bịch làm gì cho nặng đầu”
“Nhưng chị không nghĩ tới chuyện bỗng dưng một ngày gặp được anh nào đó, yêu không cưỡng lại được à? Ví dụ thế này nhé, một ngày đẹp trời, chị gặp một anh, tự nhiên thấy thích phát rồ lên thì sao?”
Khi hỏi câu hỏi này, tôi đã nghĩ đến anh. Ý nghĩ dịu dàng đó làm tôi bất giác hài lòng và mỉm cười.
“Chẳng biết nữa, nhưng chắc là khó!”
Chị là mẫu người phụ nữ mà tôi quý mến. Tuy chị không thành đạt trong công việc ở khía cạnh chức quyền nhưng tôi luôn nhận thấy chị thông minh, sắc sảo và rất chân tình. Công việc vào tay chị thì chạy băng băng. Thu nhập của chị là niềm mơ ước của tôi. Chị đã có hai con, một trai một gái và một người chồng khá thành đạt. Chị vẫn nói với tôi, chị hoàn toàn có cơ hội để trở thành người nắm giữ các vị trí này nọ, nhưng chị hiểu trong nhà chỉ cần một người làm lãnh đạo. Nếu cả hai cùng làm lãnh đạo thì về nhà biết lãnh đạo ai…Tóm lại, chị hiểu được giá trị và vai trò của người phụ nữ trong gia đình. Chị chấp nhận hy sinh tham vọng của mình đi một chút để nuôi dạy con cái và trở thành điểm tựa cho cả gia đình.
Chỉ có một điều tôi thấy chị cần phải thay đổi, đó là nên biết cách chăm sóc bản thân hơn nữa. Tôi có nói mấy chị cũng vẫn thế. Tôi thường cố tình châm chọc cách cột tóc của chị, thỉnh thoảng nói bóng gió về bộ quần áo chị mặc, nó cổ điển và hơi cũ kỹ nhưng nói mãi thành quen. Có lẽ tôi chưa trải nghiệm cuộc sống hôn nhân nên chưa cảm nhận được những niềm vui mà chị đang có, đó là chăm chút từng li cho gia đình, còn mình thì đại khái cho qua chuyện.
Nhưng giờ đây chị đang thay đổi. Có thể có điều gì đó đang tác động đến chị, ví dụ như chị thích một ai đó chẳng hạn? Có chồng rồi không có nghĩa là người ta không thể thích được một ai đó khác.
“Chuyện của em với Hoà thế nào rồi? Hai mươi bảy tuổi vẫn chưa cưới được à?” chị nói khi cô nhân viên dọn hết những đĩa bát trên bàn đi cho gọn mắt
“Em cũng đang xem thế nào…”
Bỗng dưng tôi không còn ý định bỏ Hoà khi ngồi cạnh chị, trước sự cuốn hút rất lớn từ cuộc sống gia đình toả ra qua con người chị. Từ bộ quần áo chị đang mặc trên người, cách chị nghĩ về chồng mình giống như bờ vai tin cậy, những bữa ăn tối đầm ấm của gia đình do chị nấu nướng, những đứa con xinh xắn chỉ nhìn là đã muốn yêu thương…Tôi bỗng dưng tưởng tượng ra tất cả những điều ấy với sự thèm muốn và bản năng tự do của tôi biến đâu mất.
“Chị thấy Hoà được đấy. Kể ra lấy làm chồng thì cũng được. Nhưng có vẻ như cậu ấy hơi đơn điệu…”
“Hoà cũng đề nghị cưới chị ạ. Nhưng đúng như lời chị nói, sự đơn điệu của Hòa khiến em suy nghĩ…”
“Đàn ông họ nghĩ cái gì ở trong đầu ấy, không giống mình đâu. Phụ nữ hay mắc bệnh suy diễn. Như Hòa có khi lại dễ sống. Sự đơn giản đôi khi cũng khiến cuộc sống tẻ nhạt nhưng nó dễ mang lại cảm giác yên bình. Nhưng vấn đề là ở em, nếu em thấy ổn thì cũng đừng đắn đo nhiều làm gì…”
“Em thấy có vẻ như em chưa sẵn sàng lấy chồng hay sao ấy, chị ạ, chưa muốn lấy vào lúc này”
“Thôi đi cô. Cành cao cành bổng từ tuổi hai nhăm đổ lại thôi. Hai bảy rồi, ậm ừ nhoằng một cái là đến hai chín, rồi ba mươi đến lặng lẽ ngay sau lưng…”
“Chị nói chẳng khác mẹ em tí nào. Thậm chí có lần mẹ em còn nói phải thu xếp chuyện cưới xin đi là vừa vì phụ nữ mình phải sinh nở. Muộn quá là không được đâu! Ôi, nghĩ như các cụ thì hôn nhân nó là cái gì ấy nhỉ?”
“Thế em nghĩ hôn nhân nó là cái gì?”
Tôi bối rối không trả lời được câu hỏi của chị. Bởi thực ra trong đầu tôi chưa có một ý niệm về cuộc sống của một gia đình, ở đó tôi đóng vai trò là một người vợ. Hai mươi bảy tuổi, tôi thấy mình chưa sẵn sàng để làm điều đó. Tôi vẫn thích tự quyết định mọi thứ thay vì nghĩ tới chuyện quyết định của tôi có ảnh hưởng tới ai hay không. Tôi cũng đã yêu tới vài người nhưng thực sự chưa từng nghĩ nếu ai đó trở thành chồng mình thì sẽ như thế nào. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn có một đứa con nhưng nếu chỉ vì muốn có con mà cưới thì đó là một sai lầm lớn, chị cũng đã nói với tôi điều tương tự như vậy.
“Chị nói đùa thế thôi. Đừng nên vội và làm gì, nhất là chuyện chồng con!”
“Đấy nhé! Lần sau chị nói câu trước với câu sau phải giống nhau một tí, đừng có mâu thuẫn nhau chan chát như thế!”
Chị đưa cho tôi cái váy chị mua. Màu tím nhạt này tôi rất thích. Thậm chí tôi đã có một cái váy ngủ, một bộ đồ ở nhà, một cái quần , một cái áo sermi và một cái váy đi chơi màu này. Tủ quần áo đầy màu tím, đến nỗi có lần mở tủ ra, Hoà bảo, không biết liệu đến nữa tôi có mặc váy cưới màu tím hay không?
Chúng tôi chia tay nhau lúc gần 1h30. Tôi tới cơ quan kết thúc bốn ngày nghỉ phép còn chị đi đâu đó có công chuyện. Bữa trưa no nê và cái váy tím cũng không làm tôi quên được, rằng từ sáng tới giờ anh vẫn chưa nhắn tin cho tôi.

Nguội lạnh
Hoà gõ cửa phòng tôi vào lúc 8h tối, khi tôi vừa tắm xong, tóc chưa kịp khô. Nhìn thấy Hoà, tôi không biết phải nói thế nào, chỉ lặng lẽ mở cửa rồi đi lấy cái máy sấy tóc.
“Em ăn gì chưa? Mình đi ăn cái gì đi!”
“Em đã mua thịt bò về nấu với mỳ tôm rồi! Nếu anh muốn ăn em sẽ nấu thêm một bát”
“Thôi, đi ăn cái gì đi. Để thịt bò lại”
“Thế thì anh tự đi ăn đi! Em mệt chẳng muốn đi đâu hết cả’
Hoà kéo tay tôi, nhưng tôi gỡ ra. Hoà đứng dậy ôm lấy tôi. Tôi có cảm giác tay Hoà cứng lại như một gọng kìm
“Thôi, anh đừng làm vậy! Em còn phải đi sấy tóc với ăn tối đây này”
“Em có nhớ anh không?”
………………
“Em có nhớ anh không?”
………………
“Anh hỏi gì vậy? Ba năm rồi, bây giờ anh mới kịp hỏi cảm giác của em thế nào à?”Tôi bất chợt thấy khó chịu vì mùi thuốc lá từ miệng Hòa phả vào gáy tôi.
“Anh nhớ em thật mà!”
“Thôi bỏ ra để em đi ăn không đói quá rồi!”
Tôi nấu hai bát, một cho tôi và một cho Hoà. Mỳ tôm, thịt bò thêm một ít hành chẻ nhỏ mà thơm phưng phức. Tôi căm cúi, vừa ăn vừa xem ti vi.
“Em đi chơi được những đâu trong ngày ấy?” Hoà hỏi tôi, nhưng chưa đợi tôi trả lời đã lại hỏi tiếp: “Em thực sự đang có vấn đề gì phải không? Chuyện gia đình hay công việc? Em có thấy thoải mái ra tí nào không?”
“Thôi anh đừng hỏi những chuyện đó nữa! Em chẳng có vấn đề gì cả. Anh đã thấy rồi đấy, chân tay mặt mũi vẫn đủ cả, có thiếu cái gì đâu.”
Thực sự sau khi trả lời Hoà như vậy, tôi thấy mình hơi độc ác. Tôi đã làm gì trong bốn ngày ấy? Lúc đó trong lòng tôi có chút gì của Hoà nữa không? Tôi chưa chấm dứt với Hoà nhưng đã ngủ với một người đàn ông khác trong bốn ngày. Những chuyện anh và tôi có với nhau không ai biết, nhưng vì điều ấy tôi vẫn chưa thể nhìn thẳng vào mắt Hoà cũng chưa sẵn sàng trả lời câu hỏi của Hoà. Tôi nghĩ đến anh, nghĩ đến căn phòng 20m2 chúng tôi đã làm với nhau từng ấy thứ và nói với nhau từng ấy chuyện. Đột nhiên tôi thấy khó chịu về sự có mặt của Hòa.
“Hôm nay em hơi mệt. Lúc khác gặp nhau được không?”
“Chẳng ai như em cả. Xa người yêu gần một tuần mà chả thấy nhớ nhung gì. Lại còn định đuổi anh về…Anh không ở lại được sao?”
“Anh cứ về đi được không?”, giọng tôi mệt mỏi nhưng cương quyết.
Hòa với tay kéo tôi ngồi xuống, nhưng tôi giật mạnh tay ra khỏi tay Hòa. Tôi khó chịu:
“Chúng mình không nên tiếp tục chuyện này nữa anh ạ. Đôi khi em thấy mình thật sự đã mệt mỏi…”
“Em đùa đấy à? Hay anh đã làm sai điều gì?”
“Không phải thế! Anh không làm sai điều gì cả. Anh rất tốt. Nhưng em nghĩ chúng mình không nên tiếp tục chuyện này nữa”
“Hay là mình cưới nhau đi…”, giọng Hoà nửa nghiêm túc nửa đùa cợt, như thể tôi bỏ đi và gây ra những điều như vậy để mong muốn có một đám cưới với Hoà. Hai mươi bảy tuổi, với nhiều người cơ hội đang ít dần đi. Họ phải tìm cách chọn trong số không nhiều người đến tán tỉnh để lấy một ai đó. Họ phải có những đứa con và chiều chiều trở về nhà nấu cơm đợi chồng về. Đôi khi họ phải tìm cách để có được lời cầu hôn từ một ai đó, rất có thể là cách mà tôi đã làm, là bỏ đi, không nghe điện thoại, không nhắn tin và không giải thích lý do vì sao với Hoà.
“Nếu anh nói với em điều ấy cách đây một năm, rất có thể em đã rất vui sướng. Nhưng bây giờ cảm giác ấy đã mất rồi.”
“Anh thấy mọi thứ vẫn bình thường mà. Em vẫn đủ mặt mũi tay chân và anh vẫn muốn lấy em”, Hoà đùa không đúng lúc
“Nhưng trái tim em thì không dành cho anh nữa…”, tôi nói, giọng nhỏ dần lại, vừa như muốn Hoà nghe rõ lại vừa như không. Sự hèn nhát của tôi cũng đã thể hiện. Người đàn ông với những ngón tay dài xương xương đã ở đâu đấy, vương vất trong câu nói của tôi.
“Bốn ngày đã làm em thay đổi ư?”Hoà đứng dậy như một con gấu bị thương, bóng Hoà trùm lấy bóng tôi: “Em không thể nói với anh như thế được! Anh yêu em, thật sự yêu em mà!”
Hoà choàng tay ôm lấy tôi, ghì tôi xuống. Tự nhiên tôi bỗng thấy sợ cái cằm lởm chởm đầy râu của Hoà, sợ cánh tay Hoà ghì cứng lấy tôi, sợ khuôn mặt Hoà đang áp sát vào mặt tôi, sợ cả hơi thở của Hoà đang phả vào mặt tôi. Tôi cố quay đi dứt khoát:
“Anh đừng làm vậy nữa. Không có ích gì đâu!”
Hoà buông tôi ra, ngồi phịch xuống giường. Tôi lặng lẽ dọn mấy cái bát vẫn còn đầy mỳ tôm.
“Em đã có thời gian suy nghĩ về chuyện đó rất cẩn thận. Tiếp tục không phải là giải pháp tốt đâu. Em sẽ phản bội anh, không sớm thì muộn điều đó sẽ xảy ra”
“Anh không hiểu trong đầu em có những gì? Làm sao em phải phản bội anh? Anh không đủ cho em à?” Giọng Hoà bắt đầu to dần và căng thẳng: “Em muốn gì? Tiền? Tình? Em muốn gì sao em không nói với anh? Từng đó thứ chúng ta có với nhau là không đủ ư?”
“Em cũng không thể trả lời được câu hỏi của anh. Chỉ có chính em mới hiểu là không nên cố làm gì nữa…
…khi em biết là em cần gì ở anh , tiền hay một thứ gì đó khác thì đó không phải là tình yêu nữa…”
Hoà lẳng lặng đứng dậy ra về. Tôi thật sự không dám nhìn và mắt Hoà hoặc ít ra cũng nhìn lướt qua mặt anh. Người đàn ông đã từng cùng tôi ba năm đi trên những con đường lạnh giá mùa đông đã bước ra khỏi căn phòng nơi lần đầu tiên tôi trải nghiệm cảm giác trở thành đàn bà cùng anh. Tôi vẫn nhớ người tôi cong lên vì đau đớn. Hoà ngồi nơi góc giường vuốt ve nỗi sợ hãi của tôi. Hai chúng tôi cùng im lặng. Lúc ấy tôi đã nghĩ dẫu sao tôi cũng sẽ gắn bó với Hoà cả cuộc đời này.
Nhưng vì sao giờ đây lòng tôi nguội lạnh thế. Vì sao tôi không cố níu Hoà lại, hoặc chí ít cũng an ủi anh ấy. Chúng tôi đã từng yêu nhau, từng thuộc về nhau, vì sao những điều ấy không khiến tôi có thể rung động thêm được nữa?
Người đàn ông mà tôi mong đợi gõ cửa nhà tôi tối nay là anh. Tôi chờ đợi gương mặt anh, bàn tay với những ngón dài xương xương của anh gõ cửa nhà tôi. Sự chờ đợi khiến tôi trở nên trống rỗng và hoang vắng. Khi Hoà bước đi, tôi chợt nhận ra sự trống rỗng ấy tới nỗi vết loang của nó đã làm tôi nhận ra Hoà thực sự đã không còn một chút gì trong trái tim tôi.

Đôi cánh mỏng
Mười một giờ đêm, khi tôi vừa di chuột ấn replay bài “When the smoke is going down” với cỡ âm thanh 38 thì màn hình điện thoại sáng bừng lên. Tôi gần như vồ lấy điện thoại, giống một người bị bỏ đói mấy ngày bỗng nhìn thấy một cái bánh mỳ. Lúc đó, dường như không còn chút gì là ngần ngại đắn đo tôi nghĩ có thể đó là anh. Cầu trời đó là anh.
Là anh thật. Mắt tôi run lên: “Em đã ngủ chưa? Anh không ngủ được”. Cuối cùng anh cũng đã lên tiếng. Tôi đã im lặng gần 2 ngày, để chờ đợi điều này. Tôi đã trải qua những cảm giác kinh khủng hai ngày qua, cũng để chờ đợi điều này. Hai ngày qua với tôi, giống như một người đang không sống giữa đồng loại của mình, lạc lõng, trống trải và hoang vắng. Nó không giống cảm giác một người bị lạc vào hoang đảo, bởi ít ra ở đó người ta cũng cảm nhận được cảm giác tự do với một thiên nhiên gần gũi, tươi đẹp. Tôi như bị gói trong một cái giấy bóng kín, không thở, không cựa quậy được.
“Em cũng như vậy hai ngày rồi”, tôi bấm phím nhưng ngón tay có vẻ luống cuống, chỉ sợ nếu muộn một chút anh sẽ không nhắn lại cho tôi nữa.
“Anh nhớ em”
“Sao lại nhớ vào lúc này? Chẳng phù hợp tí nào”
“Anh nhớ em, thật đấy”
“Em đang nghe bài When the smoke is going down và nhớ đến căn phòng của chúng ta. Mình đã làm gì thế nhỉ?”
“Anh không biết, em đã làm gì à?”
“Em làm rất nhiều thứ, may mà anh không biết”
“Thôi đi ngủ đi, sáng mai cứ đợi anh ở nhà nhé”
“Lại buồn ngủ rồi chứ gì?”
“Đi ngủ đi, sáng mai anh qua, hôn em nhé!”
Tôi không nhắn lại nữa. Thêm một lần di chuột nháy lại bài “when the smoke is going down”. Đôi khi âm nhạc có thể ve vuốt những bấn loạn tinh thần nhưng đôi khi nó càng đưa người ta vào mê cung của sự bấn loạn. Anh nghĩ tôi có thể ngủ được sau từng ấy chuyện đã xảy ra, với từng ấy mong nhớ ư? Trong đầu đàn ông chứa cái gì vậy nhỉ? Họ nói họ nhớ tôi không ngủ được rồi họ lại giục tôi ngủ đi. Những điều này chẳng có gì liên quan tới nhau cả. Họ nhanh chóng kết thúc câu chuyện theo cách của họ mà không cần biết tôi nghĩ gì.
“Ngày…
Mình nhớ anh. Mình đã từng bao giờ nhớ một ai đó thế này chưa nhỉ? Hình ảnh anh đầy ắp cả suy nghĩ của mình. Bỗng nhiên thấy mình yếu đuối, thiếu bản lĩnh và bất lực. Sao mình lại trở nên như thế này?
Mình đã nói lời chia tay với Hoà. Ba năm có với nhau bao nhiêu thứ, rồi cũng chỉ như mây khói. Mình đã nói những gì vậy? Mình quá phũ phàng khi nói với Hoà những điều như thế. Nhưng dù sao khi lòng mình đã nguội lạnh thì không nên dối mình làm gì. Hoà có thể sẽ tìm được một người khác hơn mình, yêu Hoà hơn và bằng lòng với những gì Hoà mang lại. Kết thúc sớm cũng là cách để mở đầu một cái mới sớm.
Anh nhắn tin nói nhớ mình. Chao ôi, chưa lúc nào như lúc này đây mình muốn ở bên anh đến thế! Yêu nhau, người ta có thể không nói chuyện và không gặp nhau trong 2 ngày ư?Anh nói ngày mai sẽ đến. Mình lại thêm 6h nữa để chờ đợi, để được chạm vào anh, được đan tay vào bàn tay anh.
Mình đã làm gì trong những ngày qua? Yêu anh và từ chối tình yêu của Hoà? Mình đang đi quá xa hay là đã đi quá xa mất rồi? Đó có phải là một giấc mơ? Mọi thứ đã thay đổi nhanh đến thế ư? Điều gì sẽ đợi mình ở phía trước, sự bình yên hay dông bão?
Nghĩ về tất cả những điều như vậy lúc này đã là quá muộn chưa, khi mình bỗng nhận ra rằng, chưa bao giờ sự thương nhớ lại ăn mòn mình đến như thế này.
Ngày mai??? ”
Tôi gấp quyển nhật ký lại. Có điều gì đó thôi thúc tôi phải tìm đến nó như một giải pháp để giải toả. Thỉnh thoảng tôi vẫn viết nhật ký, nhưng không nhiều. Ba năm yêu Hoà tôi chỉ viết không đầy 20 trang. Bắt đầu được bốn năm năm trời nhưng quyển nhật ký vẫn chưa hết một nửa. Chỉ khi nào trong lòng thật sự bấn loạn tôi mới tìm cách trải lòng mình ra trên những trang giấy, nơi hầu như ngoài tôi, không ai chạm được vào nó. Và cũng chưa ai chạm được vào những nỗi cô đơn mơ hồ mà tôi đã trải ra ở đó.
Lời hẹn của anh và bản độc tấu ghi ta “Love story’ đem tới cho tôi một giấc ngủ không nhiều mộng mị. 6h sáng, chuông điện thoại réo vang, anh nói đang đứng trước cửa nhà tôi. Tôi mở cửa khi vừa đánh răng rửa mặt qua loa, tóc vẫn còn chưa kịp chải. Cái váy ngủ rộng màu vàng nhạt trùm lấy người tôi.
“Anh chưa ăn sáng chứ?”
“Em có ý định mời anh à?”
“Phở, pizza hay mỳ tôm?”
“Nếu không phải ba thứ ấy?”
“Anh lằng nhằng quá, ăn gì thì nói ngay”
“Thôi lát ra ngoài ăn gì đó cũng được mà. Ai lại bắt em nấu mỳ tôm, tội quá!”
“Ok! Thế đợi em một chút nhé”
“Em định làm gì vậy?”
“Thay đồ đi ăn”, tôi tròn mắt nhìn anh.
Anh đứng sau, ôm choàng lấy tôi. “Anh nhớ em”, giọng anh thoảng như gió khẽ thoáng bên tai tôi. Có gì đó quen thuộc toả ra từ hơi thở của anh. Bỗng dưng tôi run lên như lần đầu tiên biết thế nào là da thịt đàn ông. Anh luồn tay vào trong cái váy rộng thùng thình đang trùm lấy tôi. Tôi thực sự đã mong chờ giây phút này từ ba ngày qua. Cả hai chúng tôi như hai kẻ khát nước, cứ thế lao vào nhau như là gần ba ngày qua chưa được cho uống vậy.
——————————–
Tôi phải ra khỏi nhà vào lúc 9h sáng, khi sếp nói ầm lên trong điện thoại: “Em làm gì mà giờ này chưa đến cơ quan? Em không nhớ sáng này có việc gì à? Có phải nhắc lại lịch cho em không?” Sếp tôi là nữ, quản lý chúng tôi khá thoải mái. Quan điểm của sếp luôn là: tôi không yêu cầu các anh chị phải ngồi miệt mài ở cơ quan từ sáng tới tối, các anh chị có thể đi đâu cũng được và làm việc gì không cần báo cáo nhưng tất cả những việc tôi giao cụ thể cho từng người, các anh chị phải đảm bảo tiến độ công việc và báo cáo mỗi khi tôi có yêu cầu. Thế nhưng thỉnh thoảng sếp vẫn hỏi chúng tôi câu hỏi đại loại như vậy. Tôi chắc rằng khi nói những câu ấy qua điện thoại tay chị đã khua loạn lên và mặt thì đỏ bừng.
Cuối cùng thì chúng tôi cũng chẳng ăn được gì với nhau. Tôi vội vàng ăn cái bánh chocopie còn sót lại trong tủ lạnh và uống 1 ly sữa tươi Vinamilk. Quả thực nếu sếp không gọi, rất có thể cả tôi và anh đã ngủ quên và tôi cũng không nhớ ra cái hẹn làm việc với khách hàng lúc 10h, khi tôi phải đi cùng sếp để lắng nghe ý tưởng của họ và về vẽ ra 1 kế hoạch PR cho một thương hiệu mới trên thị trường. Còn sếp tôi thường chỉ đi để thoả thuận về giá cả. Đương nhiên, chị cũng sẽ là người cuối cùng tổng duyệt kế hoạch của tôi.
“Anh yêu em”, tôi nhận được tin nhắn từ anh khi vừa mới đến cơ quan mở được máy điện thoại ra để lên bàn làm việc. “Em cũng thế”, tôi nhắn lại. Cậu Duy ngồi cạnh thắc mắc, bà này kỳ lạ, đến muộn, sếp mắng lại còn tủm tỉm cười nữa.
Mọi việc rồi cũng ổn. Tuy khách chưa khẳng định sẽ chi ra bao nhiêu tiền nhưng những gì tôi và sếp nỗ lực gợi ý sau khi ghi nhận nhu cầu thì có vẻ ổn ổn và xuôi. Nhiệm vụ của tôi là về sản xuất ra bản kế hoạch với thời gian cụ thể, chi tiết đến từng hoạt động để thuyết phục khách hàng chi tiền. Nói chung càng nhiều càng tốt. Sếp cho tôi hai ngày để trình sếp bản kế hoạch lần đầu tiên. Thông thường sau khi đưa ra cả nhóm thảo luận và tham khảo ý kiến sếp bản kế hoạch được chỉnh sửa vài lần. Có vẻ như sự xuất hiện của anh và cái tin nhắn khiến hôm nay tôi như được chắp thêm đôi cánh mỏng, bay bổng và hưng phấn. Tôi nghĩ đến chị, có lẽ tôi nên kể cho chị nghe tình yêu của tôi..

Thời gian quá ngắn ngủi – "Trò chơi" – "Tình yêu là trò không dễ chơi" (ch.5)

Thời gian quá ngắn ngủi
Hai ngày chúng tôi ở bên nhau như thế. Hôm đầu tiên còn ra ngoài ăn, tới hôm sau, tôi yêu cầu nhân viên khách sạn mang cơm vào tận phòng. Cơm canh đơn giản, món mặn, món canh, món xào, thế là đủ. Nhân viên khách sạn gõ cửa đề nghị vào dọn phòng nhưng anh từ chối. Chúng tôi hầu như chỉ mặc quần áo trong lúc ăn cơm, còn lại anh với tôi như tự do hoàn toàn trong cái thế giới hơn 20m2 ấy. Anh ngắm nhìn và vuốt ve tôi. Tôi chiêm ngưỡng anh. Chúng tôi vừa nằm vừa xem tivi, vừa đọc sách, nghe nhạc rồi lại làm tình với nhau trong tiếng ồn ã của xe cộ vọng vào từ cửa sổ- thứ duy nhất để chúng tôi nhận ra trời vẫn còn chưa tối.
“Chưa bao giờ anh có cảm giác thế này”, anh nói khi bản Hungarian Dance bắt đầu phát ra từ cái loa nhỏ cắm liền với cái laptop của tôi.
“Em cũng như bị mất hết lý trí”, tôi mơ màng nhìn lên khoảng tối của trần nhà.
“…Hai ngày rồi…mình đã làm chuyện đó tới 6 lần đấy…Ý em là, không phải chuyện đó quyết định rằng mình dành tình cảm cho nhau bao nhiêu…nhưng có điều gì đó khiến lúc nào em cũng thấy muốn anh…”
“Anh cũng thực sự ngạc nhiên về bản thân mình…sự bùng nổ của anh…cảm giác khao khát em…Nhất là từ khi anh nhận được lời nhắn là nhớ anh ấy…em có nhớ không, cái lần đầu tiên em nhắn là nhớ anh ấy…”
“Em nhớ. Hôm ấy em không chịu nổi nữa…Em biết là không nên nhắn tin cho anh vào lúc ấy…Nhưng nếu không làm như vậy chắc em đã làm một việc ngu ngốc nào đấy…”
“Xin lỗi em nhé! Anh đọc tin nhắn rồi xoá đi và tắt máy luôn. Vào lúc ấy anh biết là em rất cần anh. Nhưng anh không thể bên em được…”
“Nhưng vì sao sau đó anh không nhắn lại cho em. Bất cứ một lời nào…Em lại nghĩ là mình điên rồ quá! Chắc là anh coi mình chẳng ra gì rồi!”
“Thôi, cho anh xin em! Đừng quan tâm tới những chuyện ấy. Anh đang ở bên cạnh em đây…thuộc về em hoàn toàn, cả tinh thần và thể xác…”
Nói xong câu ấy, anh lại nhẹ nhàng hôn lên môi tôi. Nụ hôn lướt từ môi xuống cổ, xuống ngực…Nụ hôn chầm chậm như thời gian đã dừng lại bên cạnh chúng tôi hai ngày nay.
“Em sợ anh mệt đấy!”, tôi nhắc khi bắt gặp tay anh chuẩn bị tách chân tôi ra.
“Em có mệt không?”
“K-h-ô-n-g…”
Ngày thứ ba tôi dậy sớm vào lúc 4h sáng, đường vẫn còn vắng người. Anh quờ tay sang bên cạnh không thấy tôi liền vơ lấy cái gối ôm vào lòng. Tôi vào nhà tắm xả nước ấm vào bồn, xịt thêm vài giọt tinh dầu mang tên Chanel No5. Sự nồng nàn của anh đã để lại dấu vết trên da thịt tôi. Môi tôi phồng lên vì đôi môi cuồng nhiệt của anh. Cổ tôi có vài vết bầm nho nhỏ chiều qua soi vào gương tôi nhận ra và lấy đá chườm nhưng nó chỉ hơi mờ đi. Những cao trào liên tục anh tạo ra cho tôi khiến ngực tôi cương lên. Tôi vừa bước chân nhè nhẹ vào nước như một con mèo thì bỗng anh xuất hiện ngay sau lưng tôi, bước cùng tôi vào bồn, nhẹ nhàng nằm xuống cạnh tôi trong nước.
“Minh này…anh muốn nói rằng…chúng ta đã có những giây phút tuyệt vời bên nhau…”Anh cầm tay tôi đưa xuống dưới rồi như hướng dẫn tôi phải vuốt ve như thế nào
“Anh có chuyện gì phải không?” Tôi hỏi khi nhận thấy dường như có điều gì sau câu nói của anh.
“Anh phải về Hà Nội trong sáng nay…Gia đình anh có chuyện…Con gái anh đang phải vào viện em à…từ tối qua”
“Không sao đâu mà…anh có việc thì cứ ra trước đi…Em ở trong này thêm một ngày nữa…Mai em ra. Em có một số chuyện cần nói với Dũng..”
“Cậu Dũng mà em nói là có cách cầm thuốc giống anh đấy gì…Nhưng chỉ được nói chuyện thôi đấy nhé…” anh nói rồi cắn nhẹ vào mũi tôi.
Nước ấm và bàn tay của anh, những cảm nhận về anh cứ nhấn chìm tôi xuống từng đợt…từng đợt…như thể một con thuyền đang vượt hết dòng thác này đến dòng thác khác.
Chúng tôi làm chuyện đó thêm một lần ngay tại bồn tắm. Lúc nào tôi cũng sẵn sàng đón nhận anh, thậm chí chẳng cần khởi động mặc dù kể từ trước sự xuất hiện của anh cách đây ba ngày chưa bao giờ trong đầu tôi hiện lên ý nghĩ chúng tôi sẽ như thế nào nếu làm chuyện đó.
Tôi lặng lẽ xếp quần áo cho anh vào cái va li nhỏ. Một cái áo sermi, 1 cái quần kaki và 1 bộ đồ lót và một tập tài liệu.
“Anh này, còn mang thêm cả tài liệu nữa! Đọc được mấy trang rồi?”
“May mà mấy ngày qua anh nhận ra em hấp dẫn hơn mấy cái tờ giấy này đấy!”
Anh đứng ngay sau lưng, vòng tay ra đằng trước ôm tôi, cọ mũi vào gáy tôi thật dịu dàng. Tôi quay lại vòng tay qua cổ chạm môi vào môi anh. Chúng tôi hôn nhau thật sâu trước khi anh ra sân bay. Nụ hôn khiến anh đẩy tôi ngồi xuống giường.
“Em sợ anh muộn giờ! Em lại sắp muốn anh rồi!”
“Anh sẽ gọi sớm cho em ngay khi trở về Hà Nội”, anh nói khi hôn nhẹ lại tôi thêm một lần nữa rồi dặn dò: “Anh tự đi taxi ra sân bay, em không phải tiễn đâu. Khi nào về thì nhắn tin cho anh!”
Thật lòng, tôi đã rất muốn ôm anh thêm một lần nữa khi anh vừa bước ra khỏi phòng. Nhưng luống cuống thế nào rồi lại thôi. Có cái gì đó vừa tuột khỏi tay tôi. Căn phòng nhỏ trở nên bừa bộn.
Anh đi rồi tôi mới lục tìm cái điện thoại nằm lăn lóc trong góc cái túi từ mấy ngày nay. Vài chục cuộc gọi nhỡ, của Hoà, của Dũng, của chị và cả những số không có trong danh bạ. Có dòng tin nhắn để lại của Dũng “Tôi phải ra Đà Nẵng làm việc với các đại lý. Ba ngày mới về, nếu có thể thì đợi tôi”. Tin nhắn trước đó hai ngày. Tôi mới giật mình nhận ra, tôi như vừa bước về từ một thế giới không thực, tới nỗi tôi quên mất Dũng trong mấy ngày nay. Tôi vào đây là để nói câu chuyện đó với Dũng, để tìm được cảm giác yên bình bên Dũng. Nhưng tôi lại thực sự không biết cậu ấy ở đâu mấy ngày qua, không nhắn tin cũng không gọi điện.
Nhắn xong cho Dũng, tôi bắt đầu chờ đợi tin nhắn của anh. Cả ngày tôi đợi một dòng tin nhắn từ anh nhưng không thấy. Tôi gọi cho mấy đứa bạn gái rủ đi ăn trưa, shopping mà sao thấy một ngày dài như vô tận.

Sân bay đông người
Tôi quyết định bay chuyến sớm về Hà Nội mà không đợi Dũng. Bốn ngày nghỉ phép của tôi đã hết. May mà đợt này Công ty không nhiều việc. Kinh tế phát triển chậm lại hẳn so với 6 tháng trước đây. Có những khách hàng chúng tôi đã thoả thuận xong về nguyên tắc nhưng tới lúc này hầu như các dự án quảng bá hình ảnh, PR, làm thương hiệu của họ bị dừng lại tạm thời. Vì thế mà các hợp đồng tổ chức sự kiện, tư vấn chiến lược PR…cũng ít hẳn đi. Tôi vì thế mới có thể nghỉ tới bốn ngày phiêu lưu với anh ở cái xứ mà không nhiều người biết chúng tôi là ai này.
Sân bay tấp nập. Ai cũng vội vã như thể đang mang trong mình một trọng trách phải hoàn thành ngay. Đôi khi tôi vẫn có một ý nghĩ buồn cười, đó là xếp hạng việc phát minh ra máy bay là một phát minh vĩ đại của thế kỷ trước. Nó khiến tôi có thể ăn sáng ở Sài Gòn và ăn trưa ở Hà Nội. Nó xóa đi khoảng cách địa lý và sự cách trở của không gian. Nó khiến con người cảm thấy mình được tiếp thêm sự tự do và năng lượng.
Tôi ngồi lơ đãng ở phòng chờ. Khoảng thời gian chờ đợi mà không có headphone hoặc một quyển sách là nỗi kinh khủng đối với tôi. Nhưng rất may, chuẩn bị cho những chuyến đi xa việc đầu tiên của tôi là nhét hai thứ đó vào cái va ly đầy quần áo. Máy nghe nhạc đang vang lên những âm thanh trong trẻo bài “Child” thì bỗng chợt có người đập mạnh vào vai tôi:
“Trời ơi! Minh đây à? Tớ đây, cậu đi đâu biệt tăm tích vậy?”
Tôi sững người. Chẳng phải Bích đấy sao? Bích ngồi chung bàn với tôi gần hết bốn năm đại học, thế mà từ khi ra trường hai đứa bặt tin nhau.
“Khỉ gió nhà cậu, cậu lặn đâu mất thì có. Hỏi chả đứa nào biết cậu lưu lạc ở đâu. Cái số điện thoại cũng chả có để mà liên lạc. Cậu biến đi đâu thế?”
“Tớ sống trong này kể từ khi ra trường. Chả gặp đứa nào bạn cũ cả. Chả liên hệ được với đứa nào!”
“Trông cậu này, chẳng khác xưa nhỉ? Xinh hơn đấy!”, Bích nắm chặt hai vai tôi, bàn tay chặt đến mức tôi cảm thấy Bích hơi nồng nhiệt quá. “Thế chồng con gì chưa?”
Buồn cười thật, khi người ta hai mươi bảy tuổi, nỗi ám ảnh chồng con mãnh liệt tới mức vừa gặp lại nhau sau nhiều năm, Bích đã quan tâm tới tình trạng hôn nhân của tôi. Nó giống như khai lý lịch khi đi xin việc, tình trạng hôn nhân tuy không ảnh hưởng lắm tới chất lượng công việc nhưng người ta vẫn yêu cầu phải tích (v) vào đó. Tôi cũng chẳng hiểu, lấy chồng vào tuổi này liệu đã phải là một lợi thế hay chưa. Bởi tôi đã phải trả lời câu hỏi này quá nhiều. Đôi lúc tôi nghĩ, nếu trả lời là “Rồi! Cuối cùng thì cũng đã lừa được 1 lão…” hay đại loại thế thì chắc hẳn người đối diện sẽ cười chia vui, khác hẳn cái cách mà mọi người vẫn tỏ ra thương cảm với tình trạng hiện tại của tôi. Thêm một lần nữa tôi lại phải trả lời tương tự những lần trước:
“ Chả ma nào nó lấy! Cậu thế nào rồi, đã có thằng dở hơi nào chưa?”
“Ôi đàn ông tử tế trên thế gian này tuyệt chủng hết rồi sao? Tớ cũng chưa có ma nào đây!” Bích nói rồi phá lên cười, giống như ngày xưa hồi chúng tôi còn đi học, giọng cười của Bích là trung tâm thu hút sự chú ý của lũ con trai, đứa thì bảo dở hơi, đứa thì lại thích cái cười ấy. Riêng tôi, lúc nào tôi cũng thích cách xử sự vô tư của Bích, hầu như không quan tâm đến những lời đàm tiếu xung quanh mình.
Đã có lần tôi và Bích định thuê nhà trọ chung với nhau, nhưng cô bạn cùng quê đang ở chung với Bích nhất định không chịu ở riêng. Tôi lại không ưa bạn đó nên cuối cùng, tôi đã rút lui cho dù rất quý Bích. Chúng tôi nói chuyện khá nhiều với nhau, thậm chí kể cho nhau nghe cả chuyện riêng tư, những xúc cảm của hai đứa. Thỉnh thoảng hai đứa vẫn hẹn nhau cùng đạp xe lang thang khắp phố phường Hà Nội, chủ yếu để khám phá. Nhất là những hôm chuyển mùa, thế nào chiều thứ bảy hai đứa cũng hẹn nhau đạp xe rong ruổi để tận hưởng sự lãng mạn trong từng góc phố.
Bích vẫn thế, không già đi là mấy mặc dù chúng tôi ra trường cũng đã được gần sáu năm. Thậm chí trông khuôn miệng hơi rộng còn thêm phần tươi tắn bởi màu son hồng phơn phớt. Phân tích về vẻ đẹp của mắt, mũi, miệng thì Bích đúng là không xinh, nhưng từ Bích toát lên điều gì đó rất vui vẻ, rạng rỡ. Ngày còn ngồi chung giảng đường, tôi hay nói chuyện với Bích. Điều quan trọng là, chả bao giờ Bích quan tâm tới các bạn gái khác mặc đẹp hay xấu, yêu ai và yêu như thế nào…trong khi những chuyện ấy vẫn được xì xào ở những nơi túm năm tụm ba trong góc giảng đường hay ký túc xá. “Cậu đừng có tham gia, mỗi đứa sống một kiểu, kệ chúng nó!” Bích thường cảnh báo tôi như vậy.
Gặp lại nhau, chúng tôi nói đủ thứ chuyện, từ trường lớp, thầy cô tới bạn bè, chuyện chồng con, gia đình…Vài người xung quanh có vẻ chú ý tới sự rôm rả của hai đứa, nhưng thôi kệ. Quan trọng nhất là chúng tôi đã gặp lại nhau và yên tâm vì số điện thoại của bạn đã nằm trong máy của mình.
“Này, thế cậu ra Hà Nội làm gì thế? Ra có lâu không?”
“Tớ ra có việc chút, định ra mấy ngày. Gặp lại cậu, nhất định tớ sẽ ở thêm. Cậu chuẩn bị mời tớ đi ăn đấy nhé!”
“Ok thôi! Ăn uống là chuyện quá nhỏ. Cậu đã nói thế thì nhất định phải đến nhà tớ ngủ một đêm đấy. Tớ đang ở một mình.”
“Được rồi! Tớ sẽ gọi lại cho cậu.”
Chuyện của tôi với Bích cứ líu ríu chả dứt ra được. Bay cùng chuyến nhưng cả hai không đổi chỗ được để ngồi gần nhau. Xuống sân bay tôi đợi Bích để cả hai đứa cùng đi chung xe của công ty dịch vụ hàng không về. Những đứa bạn, những câu chuyện hồi sinh viên được đem ra kể, lại quanh quẩn chuyện chồng con. “Đúng là người ta chả nghĩ được đến chuyện gì ngoài chuyện chồng con khi người ta hai mươi bảy tuổi hay sao ấy nhỉ”, tôi nói rồi cả hai cùng cười vui vẻ.
Cả hai đứa như được trở về cái thời chỉ biết học và tơ tưởng yêu đương lãng mạn, mới ngày nào thế mà đã gần 6 năm qua đi!

Bùng nổ – "Trò chơi" – "Tình yêu là trò không dễ chơi" (ch.4)

Bùng nổ
Chuông điện thoại réo vang. Nó như vọng về từ một nơi xa xăm nào đó. Tôi có lẽ đã ngủ quá sâu chẳng biết đâu là trời đất. Tôi toan nhổm người dậy tìm xem cái điện thoại lưu lạc nơi nào thì anh đã kịp vươn tay kéo tôi nằm xuống. Mắt anh vẫn đang nhắm lại lười biếng tới mức không buồn mở ra. Những ngón tay xương xương của anh đan vào tóc tôi. Anh dụi dụi mũi vào tóc tôi thầm thì: “Em có biết anh mê mẩn mùi tóc của em không…Mỗi lần đứng cạnh em, anh cứ nghĩ tới một ly sinh tố”. Tôi bật cười: “Anh nghĩ em là một ly sinh tố phải không?”
Ừ, cái mùi dầu gội Tigi tím này cũng làm tôi mê mẩn. Có một lần tôi tình cờ ngửi thấy từ một người ngồi gần trong một quán ăn. Thế là về tìm bằng được xem nó là loại dầu gội gì. Kể từ đó tới nay, đã được 3 năm tôi không dùng bất cứ loại nào khác.
Chuông điện thoại lại réo thêm lần nữa. Tôi vẫn nằm im. Anh cắn nhẹ vào mũi tôi: “Đói chưa? Đi ăn cái gì bây giờ được nhỉ?”. Miệng anh he hé cười. Tôi vùi đầu vào ngực anh, hít thật sâu thứ mùi đàn ông toả ra từ cơ thể anh. Mặc kệ cái điện thoại réo thêm lần nữa, tôi vẫn nằm trọn trong lòng anh, tận hưởng cảm giác anh đang ở cạnh tôi, nằm bên tôi, ôm tôi và thuộc về tôi như lúc này. Ngoài kia, cuộc sống đang có những âm thanh náo nhiệt. Tiếng còi ô tô, tiếng xe máy đi lại ầm ầm ngoài đường, còn tôi và anh lại đang ở đây, trong một không gian mờ mờ như ảo ảnh, da thịt mềm ấm cọ xát vào nhau và quên đi những bản báo cáo đang còn dang dở trong máy tính, quên đi những kế hoạch nọ, dự án kia… Cảm giác dịu dàng ấy cứ xâm lấn tôi cùng hơi thở khe khẽ của anh đang phả trên tóc tôi. “Đi ăn cái gì nhé?” anh khẽ khàng hỏi lại tôi. “Em đang cố thi gan với anh xem ai háu ăn hơn”, tôi đùa. “Thế thì dậy đi, anh thua rồi”.
“Anh thua rồi” là câu anh thường nói mỗi khi tôi muốn tranh luận với anh chuyện gì. Kể từ khi bắt đầu quen nhau tôi thường thất bại mỗi khi khởi xướng bất kỳ đề tài gì. Công việc của anh và tôi chẳng có gì liên quan đến nhau, cũng không nhiều chuyện đáng đưa ra để tranh luận nhưng mỗi khi tôi có biểu hiện nóng nảy hoặc gay gắt chuyện gì, anh lại bắt đầu điệp khúc: “Thôi, anh thua rồi”
Tôi với tay lấy cái điện thoại khi anh đang nhặt đống quần áo vương vãi trên sàn nhà. Ba cuộc gọi nhỡ của một chị bạn tôi và một cái tin nhắn cũng là của chị: “Đi shopping thấy một cái váy màu tím đẹp quá, mua cho em”. Tôi nhắn lại: “Em đang đi công tác. Cám ơn bà chị tốt bụng”. Chị đúng là tốt bụng với tôi, mua cho tôi đủ thứ như thể tôi là em gái ruột của chị. Nhiều lúc chị vẫn bảo với tôi, giá chị có một đứa em gái ruột như tôi…Tôi bảo nếu tôi là em gái ruột chưa chắc chị với tôi đã chơi được với nhau thân thiết như thế.
Tôi nhắn thêm cho Dũng: “Tôi đi chơi với bạn, tôi sẽ gọi sau nhé!” rồi rũ chăn, đứng dậy đập mạnh cửa toa-lét: “này anh, có nhất thiết phải cửa đóng then cài như vậy không?”
Chúng tôi gọi taxi đi tới nhà hàng Coca Suki trên phố Mạc Thị Bưởi. Mấy cô nhân viên không tỏ thái độ nhưng ánh nhìn có vẻ ngạc nhiên khi có người đi ăn vào lúc 3 rưỡi chiều, chẳng ra trưa mà cũng không ra tối. Đồ ăn được đưa lên rất nhanh, có lẽ vì giờ này nhà hàng đang vắng khách. Anh nheo nheo đuôi mắt nhìn tôi: “có lẽ anh phải ăn tới 2 suất em ơi!”. “ôi, bây giờ em cũng thấy đói quá!”. Chúng tôi vừa ngấu nghiến ăn vừa nhìn nhau mỉm cười. Thỉnh thoảng anh lại đưa tay xuống gầm bàn, đặt lên đùi tôi, nhẹ nhàng xoa đùi tôi. Cái cảm giác ấy đối với tôi thật lạ. Khi da thịt tôi chạm vào da thịt anh, lúc anh bắt đầu đi vào trong tôi tôi đã nghĩ, khi người ta yêu nhau, ngôn từ và cảm giác chỉ là sợi dây tinh thần. Còn có một thứ có thể lượng hoá được tình yêu, ấy là cảm giác khi cả hai đi vào trong nhau, nhè nhẹ, cuồng nhiệt như thể người ta nỗ lực hoà vào nhau. Người ta hầu như chỉ có thể hoàn toàn thuộc về nhau trong lúc ấy.
“Này, anh mặc bộ này trông đẹp lắm! Em gục ngã vì bộ quần áo này đấy!”, tôi thầm thì vào tai anh thật giống một cô nhân tình nhỏ bé.
————-o0o————
Đó là một buổi sáng tháng Bảy mát mẻ. Bầu trời vừa trải qua một cơn mưa lớn cả đêm nên thoáng đãng và ẩm ướt. Có một cơn bão với gió giật cấp 12 đang phiêu du ở đâu đó ngoài hòn đảo mang tên Đài Loan xa xôi khiến cho đất nước hình chữ S này mưa suốt mấy đêm liền. Kỳ lạ thật, cứ ngày thì nắng chang chang như đổ lửa nhưng nhập nhoạng chiều thì mây ở đâu ùn ùn kéo đến. Và mưa dữ dội. Mưa như thể có bao nhiêu nước ở trong cái đám đen nặng chịch kia đổ ập xuống vội vã. Cứ hết đợt này rồi đợt khác, tiếng mưa đập ầm ầm trên mái tôn nhà bên cạnh khiến tôi bật nhạc to tới cỡ 40 mà không át được tiếng mưa. Mưa như cạn kiệt nước tới sáng hôm sau trời lại bừng tỉnh. Những tia nắng lại rạng rỡ để đến trưa những dấu hiệu của cơn mưa hôm trước dường như biến mất.
Tôi hẹn với Hoà đi cafe ở Highland chỗ chân cột cờ Hà Nội. Thỉnh thoảng, tôi với Hoà hay ngồi ở đó, chẳng có chuyện gì để nói, im lặng nhìn người đi đường. Nhiều lúc thực sự tôi cũng không biết nói với Hoà chuyện gì khi chúng tôi ở bên nhau. Những chuyện nhăng cuội vốn rất nhiều trong đầu tôi, nhưng không phải lúc nào cũng dễ nói ra, dễ bắt đầu. Trừ những lúc đi cafe hoặc đi ăn, còn lại Hoà thường đưa tôi vào một chỗ vắng lặng nào đó để có cơ hội được ôm ấp nhau. Xong xuôi một lúc rồi hai đứa lại đi ăn cái gì đó. Những câu chuyện nhiều khi rất rời rạc.
Hôm đó, Hoà mang đến một người bạn. Anh tên Khanh. Cái áo sermi màu đen đơn giản được bỏ gọn trong cái quần kaki trắng hiệu Việt Tiến. Anh khẽ chào tôi rồi kéo ghế ngồi tự nhiên như thể chúng tôi đã là bạn cũ:
“Em vẫn thường phải đợi Hoà thế này à?”
“Không hoàn toàn đâu. Em được bầu làm Tổng giám đốc Tổng công ty cao su đấy!”
“Hôm nay nó đến muộn là do anh. Anh có việc nhờ nó. Lại gặp trục trặc một chút”
“Không sao mà, em ngồi đây trong một buổi sáng quá đẹp thế này, chờ đợi chỉ là chuyện nhỏ”.
Tôi thực sự không cảm thấy bực bội gì cho dù hôm nay tôi đã ngồi đợi Hoà tới 15 phút. Tôi thường rất ích kỷ, bắt người khác đợi mình nhưng rất ít khi có đủ kiên nhẫn để chờ đợi một ai đó, cho dù chỉ 5 phút. Hoặc là trong 5 phút ấy, tôi sẽ gọi ít nhất 3 cuộc điện thoại cho người tôi đợi và hỏi xem thực sự người đó đã đi đến đâu. Thậm chí tôi còn lùng bùng ở trong lòng về cái sự lỡ hẹn ấy trong khi biết rõ rằng mình cũng đã nhiều lần lỡ hẹn tương tự.
Anh ngồi ngay cạnh tôi. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ cái cách ngồi ấy. Người anh hơi ngả ra đằng sau ghế. Cái miệng với khoé môi hơi xếch lên. Khuôn mặt nhìn nghiêng với sống mũi thẳng. Đôi mắt anh lơ đãng nhìn những người ở các bàn bên cạnh, quan sát từng cử chỉ của họ. Thỉnh thoảng trong lúc nói chuyện anh nhìn thẳng vào mắt tôi. Mắt anh màu nâu xám nhạt ánh nhìn rất dịu dàng lúc nào cũng như muốn cười.
Ngay lần đầu tiên chạm ánh mắt ấy tôi đã thấy như có trời cao, có biển xanh trải rộng và từng ánh nắng lấp lánh qua kẽ lá. Có điều gì bất chợt đến làm tôi sững sờ trong vài giây.
“Công việc của em có bận lắm không? ”, anh nhẹ nhàng đẩy ly nước về phía tôi.
“Em vẫn có thời gian để đi cafe thế này thì có được gọi là bận không nhỉ?”. Hình như lúc đó tôi không nghĩ tới câu trả lời đó. Tôi đã từng trả lời nhiều lần mỗi khi có ai hỏi mình có bận không là: “bận hay không là tuỳ, công việc của em được cái cũng thoải mái”.
Bỗng nhiên tôi trả lời bằng một câu hỏi có phần hơi ngang ngạnh mà cho tới bây giờ anh vẫn bảo, tôi biết cách làm cho người khác bối rối bằng những câu hỏi thay cho câu trả lời.
“Thế mà Hoà nó bảo với anh là em dành cho nó rất ít thời gian…”, anh quay sang như cố tình kéo Hoà vào câu chuyện của chúng tôi.
“Một tuần vài lần gặp, theo anh có là quá ít không? Gặp vừa thôi, gặp nhiều lại chán nhau ngay ý mà!”
Hoà vẫn đang chú ý vào cuộc nói chuyện điện thoại, không tham gia vào câu chuyện của chúng tôi. Nhiều lúc tôi vẫn đùa Hoà, không hiểu cuộc sống ra sao nếu Hoà sống ở cái thời chưa sinh ra điện thoại. Nếu nói Hoà yêu nhất cái gì thì có lẽ đó phải là cái điện thoại. Nói chuyện ở mọi nơi, mọi lúc, thậm chí đôi khi quên cả người đối diện.
“Khi còn yêu thì cố gặp nhau nhiều nhiều một chút đi em ạ! Đến khi lấy nhau rồi thì nhìn thấy nhau ít đi cũng được!”, anh nheo nheo mắt cười chế nhạo câu trả lời của tôi.
“Thế hôm nay anh ra đây là cũng để ít nhìn thấy vợ đấy à?”, tôi đáp lại có phần chua ngoa. Nói xong rồi tôi mới thấy mình hơi quá đáng. Nói những chuyện quá thân mật với người mới gặp lần đầu tiên không phải là tốt. Giá mà rút lại được câu nói đó chắc tôi cũng rút lại luôn.
“Em nghĩ sao nếu anh trả lời là hôm nay anh ra đây vì tò mò được thấy em?”
“Chắc anh nghe anh Hoà tả em như một mụ phù thuỷ cưỡi chổi hay một thứ gì đó tương tự thế phải không? Nó chạm vào sự hiếu kỳ của anh à?”
Thực ra sau khi nghe câu hỏi của anh tôi cứng họng, không biết sẽ nói tiếp như thế nào. Đành phải chống chế theo cách đó.
Nhưng có vẻ anh bị bối rối sau câu trả lời của tôi. Anh đưa tay rút điếu Malbro từ gói thuốc trên bàn châm một điếu. Cách cầm thuốc của anh gợi tôi nhớ đến Dũng. Không có nhiều người đàn ông cầm thuốc theo cách kẹp vào giữa ngón trỏ và ngón giữa với những ngón tay dài xương xương duỗi thẳng như vậy.
“Anh có cách cầm thuốc rất giống cậu bạn thân em”, tôi kết luận.
“Nó có điều gì đặt biệt à?”
“Có vẻ vậy! Cậu bạn em cũng làm tan nát trái tim nhiều cô gái chỉ vì mỗi cách cầm thuốc thôi đấy!”
Anh im lặng không nói thêm điều gì. Tôi lặng lẽ lấy cái ống hút ngoáy liên tục trong ly trà bạc hà của mình. Cách chỗ chúng tôi ngồi ba bàn có một đôi tình nhân đang ở thời yêu đương mặn nồng. Họ nắm tay nhau, cùng uống chung một ly sinh tố, thỉnh thoảng lại thì thầm vào tai nhau điều gì đó. Tôi chăm chú nhìn họ không bỏ sót cử chỉ nào. Có vẻ như tôi đã dẫn câu chuyện đi quá xa, xa hơn cái khách sáo của hai người mới lần đầu tiên gặp nhau. Những câu chuyện chẳng ra đâu vào đâu nhưng lại rất dễ làm người khác tự ái.
Hoà vừa kết thúc cuộc nói chuyện, quay sang thanh minh cuộc điện thoại dài là vì công việc. Anh đứng dậy ra về vì đã hứa cho con gái đi siêu thị trong buổi sáng. Lúc đó đã là mười giờ. Một tuần sau tôi gặp lại anh trong một bữa ăn tối, chúng tôi cho nhau số điện thoại để thỉnh thoảng “có chuyện gì cần thì trao đổi” như cách chúng tôi nói với nhau lúc đó. Nhưng sự thực thì hầu như ngày nào chúng tôi cũng chủ động nhắn tin cho nhau kể từ hôm ấy.
——————
“Em muốn đi đâu bây giờ?”, anh hỏi tôi sau khi chúng tôi đã uống gần hết một ấm trà tại nhà hàng Coca Suki.
“Nói thật là em không muốn đi đâu cả…” tôi thành thực.
“Thế thì đi theo anh”. Anh trả tiền, nắm tay tôi đứng dậy ra taxi không nói sẽ đi đâu cả.
“Anh có định đưa em tới biên giới Campuchia không đấy?”, tôi thắc mắc không biết anh đưa đi đâu.
“Ừ, sao anh không nghĩ ra điều đó nhỉ? Em là người luôn có những ý tưởng độc đáo”.
Anh nắm chặt tay tôi. Bàn tay nằm gọn trong tay anh mềm ấm. Xe lại đỗ xịch trước của khách sạn. Tôi lại theo anh về phòng. Vừa đóng cửa chúng tôi lại lao vào nhau vội vã như khi người ta bốc trộm một miếng gì đó cho vào miệng trong lúc chưa ai nhìn thấy. Lúc đó miệng anh vẫn còn vị ngọt ngọt chan chát của trà.

Tan chảy – “Trò chơi” – “Tình yêu là trò không dễ chơi” (ch.3)

Tan chảy
Tám giờ sáng, chuông điện thoại làm tôi tỉnh giấc. Sài Gòn tám giờ sáng đã chang chang nắng. Rượu sakê khiến tôi lịm vào giấc ngủ sâu. Có lẽ là Dũng gọi, từ một số máy bàn nào đó. Cậu này hôm nay quyết định nghỉ làm để chăm sóc tôi?
“Anh đây! Em đã dậy chưa?”
Tôi run bắn người. Là anh ư? Anh làm gì ở cái đất này mà lại gọi cho tôi thế?
“Em vừa mới dậy, chưa đánh răng, đầu tóc thì vẫn như một bó rơm đây này.” Tôi nói khi lòng chưa hết thắc mắc.
“Anh vừa vào đến đây, em dậy đi, anh sẽ qua đưa em đi ăn sáng. Nhắn tin cho anh địa chỉ nhé!”
Tôi choàng dậy, vén rèm nhìn xuống phố. Đường đã nườm nượp người. Hôm nay không phải là ngày nghỉ. Mấy cây cổ thụ bên đường vừa đầu hè mà lá đã xanh mướt. Anh đã vào đây với tôi, như một trò đùa. Tôi phải cư xử thế nào bây giờ? Tôi phải làm gì?
Tôi nhắn tin cho Dũng: “Tôi qua chỗ mấy đứa bạn. Trưa tôi sẽ nhắn lại cho cậu”
Tôi không có nhiều sự chọn lựa. Tôi thật sự đang nhớ anh và mong gặp anh. Làm sao tôi có thể từ chối khi tình cờ anh lại xuất hiện ở nơi đông đúc này.
Trông anh như thể chẳng phải vừa vựơt hơn ngàn cây số để vào gặp tôi. Vừa thấy tôi anh đã cười: “anh tưởng Sài Gòn lạnh thật nên mang thêm áo len vào đấy!” Chúng tôi vừa sỳ sụp ăn mỳ vừa nhìn nhau:
”Ngạc nhiên lắm hả?”
“Anh có công chuyện gì phải không?”
“Em đoán thử xem?”
“Mấy giờ anh phải đi?”
“Em muốn đi đâu?”
“Là em hỏi công việc của anh bắt đầu lúc mấy giờ?”
“Thế em nghĩ nó nên bắt đầu lúc mấy giờ?”
“Anh hay thật đấy, mấy giờ là việc của anh chứ!”, tôi bắt đâù vặn vẹo.
“Anh nghĩ là công việc của anh bắt đầu từ 6 giờ sáng nay, là vào đây với em và anh chưa biết việc này khi nào thì kết thúc”.
Tôi che sự bối rối của mình bằng việc đưa đũa đảo bát mỳ từ dưới lên trên rồi lại lộn từ trên xuống dưới:
“Rồi một lúc sau anh lại nói anh phải đi thôi chứ gì!”
Chúng tôi bắt taxi đi uống cafe. Tôi không biết nhiều về Sài Gòn nên mặc để anh đưa đi. Lại một cái quán tĩnh lặng mang tên “Phố cũ’trong một con hẻm nhỏ. Quán cafe bài trí đơn sơ, không gian thì sặc mùi Hà Nội, từ những bức tranh treo tường tới những bộ bàn ghế.
“Sau khi uống cafe em định sẽ đi đâu?”
“Em chưa biết, em vẫn chưa hết ngạc nhiên thì làm sao đã kịp nghĩ ra cái gì!”
“Thôi cứ từ từ rồi tính. Anh cũng chưa kịp nghĩ là làm gì cho hết một ngày đây!”
Tôi vẫn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện nếu được bên anh trọn một ngày như hôm nay đây thì chúng tôi sẽ làm gì, đi đâu và tôi sẽ nói những gì…Những câu chuyện huyên thuyên của tôi bỗng nhiên biến đi đâu hết không khơi gợi lại được. Ngôn từ cũng rủ nhau bỏ trốn. Tôi nghĩ không biết phải bắt đầu câu chuyện từ đâu
“Anh này, chẳng lẽ sau ly cafe này chúng ta lại đi ăn trưa à?” Tôi bắt đầu câu chuyện khi nửa ly cafe đã cạn mà chúng tôi chỉ ngồi im lặng. “Em chưa thấy đói.”
“ừ chưa bao giờ anh ăn sáng vào lúc 9 rưỡi rồi lại đi ăn trưa vào lúc mười một giờ cả. Em có muốn đi đâu không?”
“Hay là về phòng em, nghỉ một lát đã rồi chiều đi chơi linh tinh mấy chỗ rồi đi nhậu. Em cũng có mấy cậu bạn trong này hay lắm!”
“Đồng ý, từ sáng tới giờ anh vẫn xách theo cái vali đây, sáng quên không bỏ vào phòng cho nhẹ!”
Mới 11giờ trưa mà Sài Gòn đã nắng kinh người. Tôi như người say nắng, ngồi trong taxi trông ra ngoài trời mà sợ. Anh ngồi cạnh tôi, như không chủ định khẽ khàng chạm vào vai tôi. Tôi quay sang nhìn anh nghiêng nghiêng. Khoé miệng hơi xếch lên khiến trông anh lúc nào cũng như muốn cười. Cái mũi thẳng và đôi mắt màu nâu xám thật dịu dàng. Anh bất giác nhìn tôi, cả hai cùng khẽ cười như tình cờ phát hiện ra điều bí mật nào đó của nhau.
Tôi đi trước, anh đi sau. Vừa lạch cạch mở được cửa phòng, anh như đẩy tôi vào, nhanh tay đóng cửa lại, đẩy tôi đứng sát vào cạnh tường rồi vội vã áp sát vào tôi. nhẹ nhàng đặt môi lên cổ tôi, dưới tai tôi. Đôi môi cong cong của anh lướt qua cổ tôi, khẽ khàng chạm vào cằm tôi, má tôi rồi lại lướt xuống cổ tôi. Môi tôi bỏng rát. Môi anh mềm mại chạm khẽ vào môi tôi như điện giật, rồi sâu hơn, sâu hơn anh cuốn tôi vào vũ điệu của anh. Tôi cầm tay anh đặt lên ngực tôi, nơi trái tim tôi đang nghẹt thở, ngột ngạt và loạn nhịp. Môi anh từ từ lướt xuống sâu hơn nữa..hơn nữa…
Tôi như muốn khuỵu xuống tan chảy từng lớp giống như tảng đá lạnh dưới cái nắng chói chang buổi trưa hè.
(Chương tiếp: Bùng nổ)

Quán ăn Nhật – Tình yêu là trò không dễ chơi (ch.2)

Quán ăn Nhật
Nước ấm làm tôi tỉnh táo lại, thấy lòng có vẻ nhẹ nhàng hơn. Tôi mặc cái váy màu tím nhạt, thoa chút son màu tím lên môi trông cho mặt có chút thần sắc. Dũng đang ngồi đợi, có vẻ như cậu vừa kịp chuyển tới 20 kênh TV, xem chẳng cái gì ra cái gì. Nhìn vẻ mặt chăm chú của Dũng tôi muốn cười quá:
“Này, tôi đã nghe thấy cậu ngáp mấy lần phải không? May mà cậu với tôi chỉ là bạn bè, chứ chẳng có cái loại nhân tình nào cứ vừa ngồi vừa ngáp thế này”.
“Hôm nào tôi phải xin số điện thoại của Hoà để hỏi xem ở mông có mọc thêm vài cái rễ không. Tắm gì mà lâu khủng khiếp!”
“Để mấy nữa tôi có người yêu mới thì hỏi luôn thể đi. Sắp bỏ Hoà rồi. Tôi chưa nói với cậu điều đó à?”
“Hôm trước bà nói sắp cưới. Tôi thấy thằng ấy cũng được đấy. Cơ bản là nó yêu bà. Lâý cũng được, sao lại bỏ?” Dũng vừa nói vừa đưa lựơc cho tôi chải tóc.
“Chính vì điều đó mà tôi phải vào đây. Cậu à, lần này tôi vào chẳng có việc gì cả. Tôi muốn suy nghĩ nghiêm túc về việc đó!” Tôi nhìn thẳng vào Dũng, nói rành rẽ từng chữ.
“Thôi thôi, để lát nói đi, ăn cái gì đã, nghe nghiêm trọng quá!”
Đồ đạc vẫn ngổn ngang đầy giường. Tôi giũ đám váy vóc quần áo treo vào tủ, vừa làm vừa hỏi Dũng những chuyện vu vơ. Tôi không thực sự chú ý vào việc mình làm, cũng không hoàn toàn chú ý xem mình nói gì. Dũng vẫn liên tiếp chuyển kênh TV có vẻ nóng ruột. Kệ cậu ấy, cậu ấy có phải đợi tôi thì đó cũng là chuyện thường tình.
Chúng tôi bắt taxi, Dũng đưa tôi đi ăn đồ Nhật. Những lần tôi vào đây rất ít khi đi ăn với Dũng nhưng lần nào ăn với nhau, Dũng cũng đưa tôi đến những nơi tĩnh lặng khác hẳn so với sự náo nhiệt của Sài Gòn. Thậm chí có lần tôi phải kêu lên: Tôi đã mất mấy triệu đồng bay vào đây để hưởng cái không khí ồn ào của đất Sài Thành, cậu lại muốn đuổi ngược tôi về Hà Nội ư? Dũng bảo, những chỗ đó chỉ thích hợp với đám bạn nhậu thôi. Ngồi những nơi đó chỉ cầm ly bia lên mà zô, không thích hợp với tôi. Cậu ta bảo thủ tới mức tôi có nói thế nào cũng không thay đối quan điểm.
“Chuyện đó là thế nào? Cậu định bỏ Hoà thật à?” Dũng bắt đầu câu chuyện ngay khi chúng tôi ngồi xuống, đợi nhân viên phục vụ mang thực đơn ra.
“Có lẽ thế. Có lẽ sau chuyến đi này tôi sẽ chấm dứt. Quyết định không lằng nhằng nữa, mệt mỏi thêm cho Hoà vì thực ra rồi cũng chẳng đi đến đâu cả.”
“Cậu nghĩ nghiêm túc đi, nếu để lấy làm chồng thì Hoà là một người chấp nhận được.”
“Vấn đề không phải ở đó cậu à. Cậu nghĩ thế nào khi tôi nói tôi đã thích một người khác?”
“Thế thì bàn cãi làm gì nữa. Nhưng tôi khuyên cậu nên suy nghĩ kỹ. Với bất kỳ một ai đó cậu cũng sẽ phải trải qua một thời gian có cảm giác nhạt nhẽo. Đừng vì thế mà tìm đến người khác.”
Câu chuyện của chúng tôi bị ngắt quãng bởi tiếng chuông điện thoại của tôi. Là Hoà gọi. Tôi đưa điện thoại cho Dũng nghe. Hai người đàn ông nói chuyện với nhau cười ha hả, hẹn hò nhậu nhẹt bia bọt. Dũng nói chuyện dửng dưng như không có gì xảy ra. Bảy năm lăn lộn với cuộc sống trong này đã khiến cậu ta trở nên khéo léo nguỵ trang suy nghĩ của mình. Tôi ngồi nhấm nháp từng hạt đỗ xanh có vị mặn của muối, thứ thường có trong các quán ăn Nhật, cố chú ý xem Dũng và Hoà nói chuyện gì với nhau.
“Hoà nó đoán ra đấy. Nó bảo tôi đừng để cậu suy nghĩ tiêu cực. Cái gì rồi cũng có giải pháp cả.” Dũng nói sau khi tắt điện thoại.
Cô phục vụ ăn mặc nửa ta nửa Nhật, hỏi chúng tôi muốn ăn món gì và ghi bằng tiếng Việt nhưng tới khi đứng gọi các nhân viên khác lại toàn nói tiếng Nhật. Tôi rất dị ứng với kiểu ăn nói này. Kể cả những người nói tiếng Việt nhưng thỉnh thoảng lại chêm vào một vài từ tiếng Anh cho có vẻ thời thượng.
“Trước khi đi tôi cũng nói tôi cần có thời gian một mình. Thôi kệ đời muốn thế nào thì muốn, ăn đã cậu!” Tôi tạm kết thúc câu chuyện khi món ăn đã bày lên bàn. Bốn con cá trứng nướng, một đĩa rau, hai lát cá hồi nướng, một chai sake, hai âu cơm nướng nhân trứng cá hồi.
Tôi và Dũng cùng uống rượu, thứ sake nóng uống vào thấy ngòn ngọt nơi vòm miệng. Hết chén thứ năm tôi thấy mặt bắt đầu nóng. Dũng gọi thêm chai thứ hai và thêm thức ăn. Chúng tôi chẳng nói thêm gì với nhau về chuyện đó, chỉ uống rượu và im lặng. Hết chai thứ ba Dũng bảo tôi ăn cơm, lẳng lặng châm thuốc hút. Tôi rất thích nhìn cách cầm thuốc của Dũng. Có gì trông rất phong trần, nhất là cách gẩy tàn thuốc. Có lần tôi đã bảo Dũng về tổng thể cậu ta hấp dẫn nhất ở cách cầm thuốc lá.
“Này cậu, tôi vào đây không phải để ăn nhé.” Tôi muốn nối lại câu chuyện sau khi Dũng cẩn thận di di mẩu thuốc còn đang cháy dở vào cái gạt tàn màu gụ
“Cậu với Hoà đã bắt đầu được bao lâu rồi nhỉ?” Dũng nói khi hơi ngửa mặt lên trần nhà, ánh mắt hút theo khói thuốc
“Ba năm. Có phải là đã quá lâu không?”
“Cậu thấy đó là khoảng thời gian quá lâu à?”
“Đã có lúc tôi không nghĩ Hoà là người yêu mà như một ông anh trai…Từng ấy thời gian khiến tôi cảm thấy Hoà như người thân vậy, không phải là cảm giác nhớ nhung theo kiểu yêu đương. Tôi hiểu rất rõ cảm giác của mình…Tôi cũng không hiểu vì sao nữa…”
“Cậu cố hiểu vì sao làm gì vì nó không giải quyết được vấn đề gì cả. Tôi nghĩ cậu cần một thời gian suy nghĩ đã. Đừng nói lời chia tay vội…”
“Cậu tưởng tượng xem, tôi thậm chí còn không muốn Hoà chạm vào tôi nữa…Tôi cũng thử cố nhưng tôi nhận ra, khi đã có cảm giác đó thì cố cứu vãn cũng không làm gì được…”
“Cậu đã thích một ai đó phải không? Người ta chỉ quyết liệt khi đã thích một người khác…” Dũng nói khi tiếp tục rót rượu vào ly của tôi.
“Tôi cũng không biết nữa. Nhưng tôi với anh ấy chưa có chuyện gì với nhau cả.”
……………
Cả hai chúng tôi cùng im lặng, uống rượu và nhấm nháp thức ăn. Âm nhạc ở đây thật dễ chịu. Những bản balad dịu dàng nhè nhẹ cuốn lấy tôi. Bỗng dưng tôi thèm có một ai đó nắm lấy tay mình, ôm lấy vai mình. Tôi tưởng tượng ra anh đang ở đâu đó xung quanh tôi. Ánh mắt anh dịu dàng nhìn tôi. Bỗng dưng cảm giác cô đơn cứ lan tỏa theo từng giọt rượu ngấm vào máu thịt tôi.
Tôi thực ra đang cần gì?
Dũng đang ngồi đó, ngay trước mặt tôi. Nhưng sao tôi vẫn thấy lòng hun hút như đại dương sâu thẳm. Tôi vào đây tìm Dũng dù biết có thể cậu ấy sẽ không giúp gì được tôi. Sự cô đơn của tôi được mang đến từ một người đàn ông khác, tôi biết rõ ràng điều ấy. Dũng bao năm nay vẫn như một người bạn cần mẫn lắng nghe mọi điều từ tôi. Tôi chợt nghĩ nếu Dũng nắm tay tôi, rồi ôm tôi thì sao? Có thể tôi đã òa khóc.
Nhưng Dũng không làm thế, cậu ấy gắp cho tôi thêm một miếng cá rồi bắt đầu lại câu chuyện với giọng rất xa xăm:
“Tôi không bảo cậu là nên hay không nên thích một ai đó. Điều đó thậm chí chính tôi cũng không làm được…Nhưng sự phiêu lưu không phải là thứ dành cho cậu… Cậu vốn dĩ đã rất bất ổn. Đừng chọn cho mình cách đó.”
Tôi im lặng hoàn toàn sau câu nói của Dũng. Những điều Dũng nói tôi biết. Đúng là sự phiêu lưu sẽ khiến tôi bất ổn. Kể từ khi gặp anh, tôi đã không còn một ngày bình lặng. Tôi nuối tiếc những tháng ngày tôi sống đơn giản với các cuộc vui bạn bè, nhậu nhẹt, với những ngày cùng Hoà đi ăn, đi cafe rồi xem phim, những thứ mà bất cứ đôi tình nhân nào có thể làm. Mặc dù tôi hơi cô đơn với những buổi chiều lang thang trên phủ Tây Hồ một mình hoặc ngồi trong một góc quán tĩnh lặng nào đó đọc hết cuốn “Người tình Sputnik” của Haruki Murakami mới nhìn đồng hồ thì thấy đã gần 4 giờ chiều…Thế giới ấy mặc dù sự hiện diện của Hoà không nhiều nhưng nó thật sự bình lặng.
Nhưng thế giới ấy đã không chọn tôi, kể từ khi tôi gặp anh…
Tôi đã bắt đầu thấy nhớ anh. Nỗi nhớ như ma quỷ ám ảnh tôi. Nụ cười của anh, bàn tay với những ngón dài xương xương hiện lên trong đầu tôi ở mọi nơi. Bất chợt qua đường có ai đó giống anh, tôi đều giật mình như người vừa làm việc có lỗi. Tôi bắt đầu thấy lo sợ cho chính mình và tìm cách thoát khỏi nó. Tôi đi tập thể dục, đi cafe với bạn, gặp Hòa tuần sau nhiều hơn tuần trước, nhưng tôi vẫn thấy anh ở đâu đó trong đầu tôi, ngay trên môi tôi.
Tôi có vẻ đã say. Đầu óc bay bổng và thèm được khóc. Dũng đưa tôi về khách sạn. Tôi đòi đi uống cafe, nói thế nào cậu ta cũng không đưa tôi đi. Dũng hay đối xử với tôi đầy áp đặt như vậy: “Cậu xem, gần hai chai sakê đối với cậu có là nhiều không?” Cậu ta dìu tôi lên giường khẽ đóng cửa, không quên nhắn lại: “Nếu nửa đêm nghĩ ra điều gì đó thì gọi tôi. Tôi không tắt điện thoại đâu nhé!”
Tôi nằm úp mặt xuống gối. Vì sao Dũng không hỏi tôi người đó là ai? Tôi muốn nói với cậu ta về người đàn ông ấy. Vì sao Dũng không cho tôi cơ hội? Cậu ta đã bỏ mặc tôi sau khi hai chai sakê đang lịm vào người tôi thế này cùng với một đống bùng nhùng, không đầu không cuối từng ngày từng giờ đang ăn mòn tôi thế này ư? Hoặc ít nhất cậu ta cũng ở lại, rót cho tôi một ly nước chứ!
Tôi mở điện thoại bấm một cái tin: “Sài Gòn lạnh lẽo quá!” rồi không chủ định, tôi chọn số của anh, gửi đi.
(Chương tiếp: Tan chảy)

“Trò chơi” – “Tình yêu là trò không dễ chơi”

image

Tình? Tiền? Sex? Cái gì đang kiến tạo nên giá trị cuộc sống của mỗi chúng ta, khi mà mỗi ngày qua đi những giá trị cũ đang lung lay thay đổi. Mỗi chúng ta, có phải, đang ngụp lặn trong nỗi cô đơn của chính mình trên con đường tìm kiếm những giá trị mới?
Dũng
Tôi chuẩn bị khăn gói đi Sài Gòn chiều nay, quần, áo, mỹ phẩm, vài cái váy để mặc ra đường và vài cái váy ngủ. Vali không chật lắm nên tôi nhét thêm mấy cái áo nữa để có thể thay đổi nếu mồ hôi ra nhiều với cái nắng oi ả của Sài Gòn. Dũng hẹn đón tôi ở sân bay. Không cần điện thoại đã thấy Dũng đứng chờ ở ngoài sảnh. Khi nào tôi nhờ đón Dũng cũng chu đáo như thế. Trông Dũng vẫn như ngày nào, thêm mấy cái râu lởm chởm ở dưới cằm hơi phong trần và ngạo mạn một chút, nhưng vẫn ấm áp từ trong ánh nhìn. Dũng không nói gì, xách va li cho tôi và đi ra xe. Tôi lẳng lặng theo Dũng về khách sạn.
Đã nhiều lần tôi chần chừ về quyết định có nên chuyển hẳn vào Sài Gòn sống hay không. Chưa cần biết lý do, chỉ mới nói vài câu Dũng đã nằng nặc bắt tôi vào. Cậu ta vẽ ra đủ thứ: việc làm, nhà cửa, bạn bè, thậm chí cả chuyện chồng con cũng có khi dễ dàng hơn ngoài Hà Nội. Người như Dũng còn thích nghi được với xứ nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng này nữa là tôi. Dũng bảo sống trong đây quen rồi, bây giờ có đợt công tác ra Hà Nôi, một vài tuần thì được, còn cả tháng thì buồn nẫu ruột.
Dũng là ký ức duy nhất còn sót lại của tôi từ hồi phổ thông. Chẳng hiểu sao, không cãi nhau, không tranh chấp gì về quyền lợi mà tôi chẳng còn liên lạc với đám bạn ngày phổ thông, trừ Dũng. Ngày đó, tôi chơi với hầu hết mọi người trong lớp nhưng không thật sự thân với ai. Chúng tôi cùng xuất thân từ một trường chuyên luyện gà nòi để đi thi thố. Được gọi là lớp chọn nên rất ít người đã biết nhau từ trươc. Chúng tôi đến từ các trường khác nhau ở các huyện các xã khác nhau, nên mọi người có xu hướng chơi thành từng nhóm nhỏ.
Tôi bắt đầu chơi với Dũng kể từ hôm lớp trống tiết Lịch sử. Hôm đó Dũng ngồi ôm đàn hát “Buồn tàn thu” của Văn Cao làm đám con gái rớt nước mắt. Giọng Dũng nam tính chứ không réo rắt như cách hát bài này của ca sỹ Anh Tuyết. Dũng hát như kể chuyện, luyến láy không kỹ thuật nhưng mang được cả nỗi cô đơn sâu thẳm của người thiếu phụ chờ chồng vào đó. Giọng nam trầm cùng tiếng bập bùng của cây đàn ghi ta “đêm mùa thu chết, nghe mùa thu rót rơi theo lá vàng” hằn in vào ký ức tôi tơi tận bây giờ. Sau khi nghe Dũng hát bài này, tôi thấy tất cả các ca sỹ khác hát bài này đều rất vô hồn.
Sau này khi đã chơi với nhau, Dũng mới kể lại, hôm đó thực sự cậu ta thất tình. Dũng chỉ kể lại, đó là mối tình đầu tiên trong đời Dũng, mà là yêu đơn phương. Chưa bao giờ Dũng thổ lộ cho người ấy về tình cảm của mình. Người ấy cũng không hề biết về tâm tình sâu nặng của Dũng. Rồi đột ngột người đó có người khác. “Cậu dở hơi, thích thì phải nói ra chứ! Nhưng nó là đứa nào vậy?”, tôi phản đối cách Dũng đối xử với chính bản thân mình, nhưng gạn hỏi thế nào cậu ấy cũng không nói cho dù mối tình ấy đã làm cậu cạn kiệt sinh lực. Đại thể, cho tới bây giờ, cảm giác về mối tình đó vẫn còn vương vấn đâu đó, trên da thịt những người sau này đến với Dũng, kể cả những mối tình qua đêm và những mối tình dài nhiều năm không kém.
Tôi vẫn ở khách sạn quen thuộc trên đường Bùi Thị Xuân. Thực ra đây cũng không hoàn toàn là khách sạn mà là nhà nghỉ được nâng cấp hơn một chút. Nhà nghỉ trong Sài Gòn có vẻ sang trọng hơn ngoài Hà Nội. ít ra, những nơi tôi đa từng trải qua ở đây thương không có mùi ẩm mốc và cảm giác hơi gờn gợn bởi những cái chăn bạc màu và cái ga giường nhàu nhĩ. ở Hà Nội, thậm chí đang nằm bạn có thể quờ tay lên đầu giường, thấy sột soạt, hoá ra là mấy cái vỏ bao cao su nằm lăn lóc từ bao giờ chưa được dọn đi.
Tôi đề nghị Dũng đợi đưa tôi đi ăn. Rất ít lần tôi đề nghị Dũng điều này. Thường những lần trước vầo đây lịch làm việc của tôi dày đặc, thậm chí không còn thời gian để uống ly cafe với Dũng. Có lần đúng lúc tôi ra, Dũng mới hớt hải chạy ra sân bay gửi cho tôi giỏ hoa quả, những thứ mà tôi thích. Nói chuyện qua loa được mấy câu rồi tôi phải vào phòng cách ly, Dũng lại hớt hải chạy về. Tới sáng hôm sau tôi nhận được cái tin nhắn: “hôm qua sau khi cậu về tôi ngồi nhậu với lũ bạn tới 2 giờ sáng”.
Dũng ngồi ngoài ghế còn tôi đóng cửa phòng tắm. Truyền hình đang phát lại chương trình “ở nhà Chủ Nhật” từ tối hôm trước. Dũng liên tục chuyển kênh giống tôi mỗi khi ngồi trước ti vi. Nhiều lúc thực ra tôi chẳng biết mình muốn xem cái gì. Thỉnh thoảng tôi ước gì giá truyền hình có riêng một kênh chuyên chiếu phim hài thì tốt. Đó là thứ khiến tôi luôn cảm thấy dễ xem nhất và cơ bản mỗi khi xem xong đầu óc rất nhẹ nhàng không phải nghĩ thêm về bất cứ điều gì.
Nước ấm xối ào ào vào người khiến tôi nhẹ nhõm hơn cho dù ngoài trời đang nắng. Đã 6 tháng kể từ ngày phải lên bàn, nghe tiếng lách cách ghê người của dao kéo để bỏ đi cái thai trong bụng, tôi yếu hẳn. Tôi phải tắm nước nóng, ra đường phải đội mũ bịt đầu không thì chiều đau đầu khủng khiếp tới nỗi đã vài lần phải dùng thuốc giảm đau. Sau cái đận ấy bây giờ tôi đã có thói quen mang thêm thuốc giảm đau mỗi khi đi xa. Cứ đau đầu tống vào một viên là xong. Chị bán thuốc đầu ngõ đã cảnh báo, cái thứ thuốc sủi uống như là orezol ấy nếu uống nhiều sẽ rất dễ nghiện nhưng tôi vẫn uống. Đã nhiều lần tôi cố thử sức chịu đựng nhưng cuối cùng vẫn phải thả một viên vào cốc nước ấm, nhìn bọt sủi lên, đợi cho bọt tan hết và ngồi nhâm nhi như uống trà. Nếu đau đầu với tôi có nghĩa là mất ngủ. Và cái sự đau cũng vì thế mà nhân lên gấp trăm lần.
Tôi đưa tay bôi một thứ mỹ phẩm có mùi sâm lên mặt. Dũng đang ngồi ngoài kia cùng với ngổn ngang những điều mà tôi muốn kể cho cậu ấy nghe. Trong này lòng tôi đang trống trải như làng mạc vừa qua một cơn bão lớn. Tôi vừa từ Hà Nội vào đây vì điều gì nhỉ. Vì anh, vì tôi, vì Hoà hay vì Dũng đang ngồi ngoài kia?
Anh
Cho tới bây giờ tôi mới hiểu quả đất quá bé nhỏ. Có bao nhiêu người đàn ông đang sống trên trái đất này chứ? Tôi không thể nào chạy khỏi cảm giác trái tim mình như có ai cầm giật phăng ra khỏi lồng ngực mỗi khi tôi nhìn thấy anh. Bỗng một ngày không chủ định, anh làm tôi phát rồ lên tới mức cầm điện thoại, lật đi lật lại, úp xuống rồi mở lên mấy lần, tôi quyết định chủ động nhắn tin cho anh:”Em sắp điên rồi. Điều này quả thực điên rồ. Nhưng em nhận ra rằng mình rất nhớ anh”. Nhắn xong, tôi tắt máy nhưng trong lòng đầy phấp phỏng và dằn vặt. Mình sao lại làm thế. Mình điên thật rồi.
Tôi nằm co ro trong cái chăn mỏng, nhét phone vào tai nghe đi nghe lại bản Hungarian Dance. Những lúc thấy lòng bất ổn, tôi thường nghe đi nghe lại bài này như một phản xạ tự nhiên. Lòng tôi hoang hoải như một chiều mùa đông mưa gió. Tôi nhớ về những chuyến đi dài ngày quạnh quẽ xuyên qua những con đường hai bên là những thửa ruộng được xới lật lên phơi một màu bạc thếch của đất cằn. Những chiều mùa đông rét mướt tôi một mình đi về lụi cụi chỉ thèm có ai đó rót cho mình một ly trà ấm. Những ký ức ùa về. Tôi như một người đang đi liêu xiêu ngoài mưa gió bỗng nhiên quyết định dừng chân tại một chỗ đầy nguy hiểm.
Tôi cố dằn lòng không bật điện thoại, tắt hết mọi loại đèn trong phòng mà mãi không nhắm mắt lại được. Cảm giác tôi đang trải qua thật kinh khủng. Nhắn tin cho anh là một quyết định điên rồ. Tôi vừa muốn dấn thân theo cảm giác của mình lại vừa dằn vặt. Con người phong kiến trong tôi trỗi dậy, trừng mắt hỏi tôi: “Ngươi đã là gì? Đó là một sự điên rồ không chấp nhận nổi”. Nhưng cảm giác của tôi lại thôi thúc tôi nói ra điều ấy. Đã nhiều ngày rồi, tôi miên man nhớ, từng ánh mắt, nụ cười của anh. Tôi nhớ bàn tạy anh với những ngón tay dài xương xương chạm khẽ vào tôi. Tôi cồn cào nhớ cái nhìn thẳng của anh vào mắt tôi dữ dội khiến tôi phải bối rối quay đi.
Tôi bật dậy lần tìm công tắc điện. Khởi động máy và lần tìm ảnh anh. Xem hết cái này đến cái khác rồi lại tự thấy mình lẩn thẩn. Bên tai tôi bản Hungarian Dance vẫn những nhịp dồn dập. Tôi lại nằm co ro như một con chó nhỏ, ôm chặt cái gối ôm và cắn chặt môi mình. Tối nay Hoà đã ôm tôi vào lòng khi tôi bảo lòng tôi đang lạnh lắm. Hoà luồn tay vào trong áo, kéo tôi gần lại, muốn hôn tôi nhưng tôi quay đi: “đừng làm thế, em không muốn”. Được một lúc im lặng, tôi bảo Hoà đưa tôi về. Hoà đưa tay nắm lấy tay tôi rồi kéo tay tôi ôm lấy Hoà. Lúc đó tôi đã rất muốn gục mặt vào lưng Hoà và khóc, nhưng mắt tôi ráo hoảnh và lòng tôi khô khốc.
Hoà
Hoà biết tôi khi đang là kỹ sư xây dựng. Đó là một buổi gặp gỡ ồn ào giữa một đám bạn nhậu có tới hai chục người. Tôi cũng không biết mặt hết những người trong đám nhậu đó. Hôm ấy là sinh nhật Duy, cậu bạn hay chơi cùng cơ quan.
Vô tình tôi ngồi cạnh Hoà, những tiếng “zô zô” cứ liên tiếp được Hoà khởi xướng. Hết ly này rồi lại ly khác được nâng lên đặt xuống. Những câu chuyện từ thuở sinh viên cũng cứ vì thế mà tuôn ra. Cuộc sống nơi nhà trọ hẹp, những mối tình đã đi qua…ồn ã trở về cho xôm chuyện. Tôi như một con mèo nhỏ ngồi lạc lõng giữa những âm thanh náo nhiệt của cuộc sống. Được một lúc Hoà nhận ra tôi và bắt đầu trò chơi của mình:
“Này các ông không thấy là có duy nhất một người phụ nữ ở đây sao. Chúng ta phải nâng ly vì chúng ta có một người phụ nữ ở đây! Của em đâu?”
Hoà quay sang hỏi cái ly đang đầy bia của tôi. “Em phải uống đi chứ! Uống để thông cảm cho bọn anh, mỗi năm thằng Duy nó sinh nhật có một lần. Bọn anh chẳng có mấy cơ hội ngồi với nhau đông đủ thế này”.
Tôi bất giác cầm ly bia trước mặt mình, quay sang Hoà giọng hơi xếch mé: “Anh uống được bao nhiêu?”. Mọi người vỗ tay rầm rầm. Tôi đưa ly bia lên miệng, làm ba hơi là hết. Rồi quay sang: “Xin lỗi mọi người, ly này em đã uống với anh Hoà, em đã hết”. Tất cả lại vỗ tay. Hoà ngửa cổ uống hết và úp cốc xuống mặt bàn. Tôi với tay lấy ca bia trên tay cô bé phục vụ, rót đầy hai cốc vại, đưa cho Hoà một cốc: “Anh nên mời em uống thêm ly này”. Hoà bỡ ngỡ nhìn tôi như thể tôi vừa rơi từ một hành tinh khác đến, rồi cầm ly bia lên, uống cạn. Tôi cúi mặt, làm ba hơi hết cốc bia, đứng lên xin lỗi mọi người phải về.
Hai cốc bia đầy chưa đủ làm tôi say nhưng cũng làm tôi lâng lâng. Đưa vé cho người trông xe, tự nhiên hôm nay cái Mio đi sao như lướt trên đường phố. Lâu lâu rồi tôi mới có cảm giác bay bay như thế. Có lẽ tại lâu rồi tôi không uống liền hai cốc bia đầy. Rồi tự nhiên chẳng muốn về nhà, tôi ghé vào quán cafe vỉa hè trên đường Giảng Võ, gọi một ly trà Lipton bạc hà nóng kèm theo một ấm trà mạn, một cái chén nhỏ.
Tôi không uống được cafe, mỗi lần chỉ cần nhấp một ngụm cafe loại hoà tan của Trung Nguyên hoặc Vina cafe thôi là cả ngày người cứ lơ lửng như là không tiếp đất. Nhưng lại nghiện trà. Trà đặc thế nào cũng uống được và không mất ngủ. Bình thường mỗi ngày tôi phải làm vài ly trà đặc, nếu không thấy mồm miệng rất nhạt nhẽo. Đã có lần đi chơi cả ngày với lũ bạn, thấy người bâng khuâng không hiểu vì sao, tới khi về nhà tôi mới phát hiện ra hôm nay mình chưa được chén trà nào.
Thỉnh thoảng, khi Dũng ra Hà Nội, tôi hay kéo tới mấy quán cafe vỉa hè ở đây ngồi tào lao. Hai đứa làm ấm trà nóng sì sụp, nói chuyện lăng nhăng tôi yêu người nọ cậu thích người kia, những chuyện ngày nào cũng đã nói với nhau trên mạng giờ lại mang ra nói. Bỗng nhớ tới Dũng, tôi nhắn cho cậu ta một cái tin: “Tôi vừa uống 2 cốc vại bia, đang uống trà ở Giảng Võ”. Một lúc đợi không thấy cậu ta nhắn lại, tự nhiên tôi nhận được một cái tin nhắn từ số lạ:”Minh làm tôi say rồi!” . Tôi không nhắn lại, uống hết ấm trà rồi về, người vẫn chưa hết cảm giác bay bay. Sáng hôm sau đến cơ quan, Duy bảo hôm qua Hoà xin Duy số điện thoại của tôi. Ba tháng sau Hoà tỏ tình với tôi . Thêm ba tháng nữa chúng tôi bắt đầu yêu nhau.
——–o0o———
Đó là một đêm mùa đông lạnh tê người. Tôi kết thúc công việc cơ quan khá muộn, khoảng 8h. Đẩy cửa bước ra, trời mưa bắt đầu có vẻ ngày càng nặng hạt hơn. Từng đợt gió lùa đến khiến tôi phải đưa hai tay ôm chặt lấy mình để thân hình nặng 45 kg của tôi không run lên thành từng đợt. Tôi chợt hối tiếc vì buổi sáng khi vừa mặc xong cái váy đỏ, một ý nghĩ chợt đến trong đầu: hay là mình gọi taxi đi làm, tội gì phải khổ thế khi trời lạnh thế này? Nhưng rồi lại nghĩ, thôi, cố đi, nhỡ đâu trong ngày có việc phải đi lại cứ “diễn” taxi thì tiền đâu ra? Với lại mưa rét thế này, gọi taxi cũng khó, đi thế nào cũng tắc đường. Thế là tặc lưỡi quay vào nhà tô thêm chút son đỏ, dắt xe máy ra đường mà răng lập cập đập vào nhau.
Lại tự nghĩ, bây giờ mình đi ăn cái gì được nhỉ? Rồi mình sẽ về nhà tắm nước nóng, chui vào trong chăn, mở Hungarian Dance thật to, nằm mơ màng. Nhưng mà lạnh thế này, hay là mua một ổ bánh mỳ về nhà vừa nghe nhạc vừa ăn? Rồi lại tự nghĩ, làm sao mình không về nhà sớm hơn, mang việc về nhà làm nốt có phải đỡ khổ hơn không? Mưa càng ngày càng nặng hạt. Gió như càng này càng buốt giá. Hay là mình để xe ở cơ quan, gọi taxi về cho đỡ lạnh…
Tôi còn đang chần chừ thì một người đàn ông như con gấu mang áo mưa bước lên bậc thềm, mặt nhòe nhoẹt nước. Anh ta không nói gì, đứng cạnh tôi, cẩn thận gỡ áo mưa, kéo tay áo lau mặt. Cẩn thận hơn, anh ta gỡ khóa áo rồi đột ngột cởi áo khoác choàng lên người tôi. Tôi vừa kịp nhận ra Hòa thì bỗng anh kéo tôi lại, chạm bờ môi lạnh giá vào môi tôi. Hòa luồn đôi tay tê cóng vào tóc khiến một luồng lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Tôi vẫn chưa kịp hiểu điều gì đã xảy ra Hòa đã đẩy tôi đứng thẳng nhìn vào mắt tôi, rồi kéo tôi lại chặt hơn, nồng nàn lướt cặp môi thoáng nhẹ qua môi tôi. Không để tôi kịp nói gì Hòa nghiêm túc nhìn thẳng vào tôi: mình đi ăn nhé! Anh sẽ đưa em về! Tôi khoát tay tránh Hòa rồi cấm cảu: anh làm em lạnh quá!
Ngồi trong cái áo mưa lùng nhùng sau lưng Hoà tôi vẫn thật sự chưa hiểu được điều gì đã xảy ra. Mùi dầu gội đầu Romano từ tóc Hoà, từ cái áo khoác của Hoà đang treo lên người tôi, từ lưng áo Hoà lẩn quất quanh mũi tôi thật ấm áp. Bỗng nhiên tôi có một ý nghĩ mãnh liệt là ngồi sát hơn nữa, luồn tay vào túi áo Hoà, giúi mũi vào lớp tóc lởm chởm sau gáy Hoà hít thật sâu cái mùi nồng nàn đó. Tôi chưa kịp nghĩ là mình có nên làm điều đó hay không thì Hoà đã vòng tay ra sau ôm lấy lưng tôi kéo sát tôi gần thêm nữa. Tôi ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ đưa bàn tay lạnh cóng vào trong bàn tay Hoà. Đột ngột Hoà táp vào bên đường, dừng xe, bước ra khỏi xe khi tôi vẫn đang ngồi, cởi áo mưa rất nhanh và quay lại ôm lấy cổ tôi, hôn tôi. Bờ môi dày ẩm ướt vì nước mưa của Hoà cuốn chặt lấy môi tôi như từng lớp sóng bạc đầu đổ chồm lên nhau liên tiếp, liên tiếp… Tôi nhớ là mình chỉ kịp run lên, chẳng phản ứng được gì để mặc cho mình tê dại đi.
Hôm sau tôi mới nhận ra, chúng tôi làm việc đó dưới hiên một nhà hàng trên phố Hai Bà Trưng. Tới bây giờ mỗi lần đi qua đó, tự nhiên tôi vẫn tủm tỉm cười.
(Chương tiếp: Quán ăn Nhật)

(nguồn http://www.webtretho.com/forum/f115/tro-choi-tinh-yeu-la-tro-khong-de-choi-426463/)