(^_^) My blog, my life (^_^)

Posts tagged ‘love story’

Mèo và Bướm

Có một con mèo cao ngạo đi đến một khu rừng xinh đẹp, nó chẳng yêu một đóa hoa tươi nào, nó chỉ yêu một con bướm màu tím thôi.
Những đóa hoa tươi thay nhau trưng cho mèo xem sự xinh đẹp của họ, nhưng mèo lại nói với bướm rằng: "Tôi yêu em"
Bướm dùng nụ cười nhỏ nhẹ màu tím của nó nói: "Tôi yêu người mạnh mẽ, anh có biết anh hổ ở núi Sơn Lâm không? Anh ấy mới chính là người mạnh mẽ".
Mèo đi khỏi, nó đi đến núi Sơn Lâm, nó muốn chứng minh sức mạnh của nó. Mèo tìm đến hổ mà đọ sức. Hổ chỉ cần một trảo là đã kết thúc trận đấu. Trước khi chết mèo còn cố hết sức cắn vào mũi hổ, hổ thua, mèo cũng chết. Mèo gặp thượng đế, thượng đế nói: "Ngươi có 9 cái mạng, bây giờ chỉ còn 8".

Mèo trở về gặp bướm. Bướm hỏi mèo: "Anh thật sự yêu tôi?" Mèo gật đầu. Bướm nói: "Từ trước đến giờ tôi chưa từng nhìn thấy hoa tuyết trên núi Himalaya, anh có thể cho tôi không?" Mèo đi, nó đi lên núi Himalaya. Nhưng da mèo mỏng quá, chưa kịp hái hoa tuyết thì nó đã lạnh chết cóng rồi. Thượng đế nói với mèo: "Ngươi chỉ còn 7 mạng thôi" Mèo biết da mình quá mỏng không thể nào hái được hoa tuyết, thế là nó cầu xin thượng đế. Thượng đế nói: "Ngươi phải dùng một mạng để trao đổi lấy hoa tuyết" Mèo vui vẻ đáp ứng. Nó có được bông hoa và mất thêm một mạng sống.

Mèo cầm hoa tuyết trở về, bướm rất vui mừng. Bướm nói: "Tôi thích san hô tím ở dưới đáy biển, anh có thể cho tôi không?" Mèo đi xuống biển, nhưng nó không biết bơi và nhanh chóng bị chết đuối. Mèo lại gặp thượng đế, nó cầu xin thượng đế lấy giùm nó san hô tím, nó đồng ý đổi lấy một mạng. Nó có được san hô tím. Mèo chỉ còn có 4 mạng mà thôi.

Nó mang san hô tím về cho bướm. Bướm rất vui mừng, nhưng nó nói: "Anh thật là một chú mèo tài giỏi, nếu như anh có thể làm cho bầu trời đầy sao chổi thì tôi sẽ yêu anh" Mèo nghĩ hoài cũng không biết cách nào làm cho sao chổi hiện lên bầu trời. Lúc này nó nghĩ đến thượng đế, nhưng nó biết rằng chỉ có chết mới có thể gặp được Ngài, thế là nó không chút do dự tự cào nát trái tim của mình. Mèo gặp thượng đế, nó nói: "Thượng đế vạn năng, Ngài có thể cho tôi một dãy sao chổi được không? Tôi nguyện cho ông tất cả những gì mà tôi có" Thượng đế nói: "Ngươi chỉ còn 3 mạng sống, nếu ngươi đưa ta hết tất cả thì ta sẽ cho sao chổi bay ngang bầu trời" Mèo nói: "Tôi bằng lòng, nhưng tôi xin Ngài cho tôi trở về nhân gian một lần nữa" Thượng đến đồng ý.

Mèo trở về, nó dẫn bướm đến một cánh đồng rộng lớn. Tối đến, một dãy sao chổi xuất hiện trên bầu trời, không gì rực rỡ bằng. Bướm nhìn thấy được sao chổi xinh đẹp, nó cảm thấy mèo thật vĩ đại, thế là yêu mèo. Bây giờ đến một cái mạng cũng không còn, mèo biết mạng nó cũng sẽ biến mất theo sao chổi kia. Nhưng nó yêu bướm, hiện giờ bướm cũng yêu lại nó, vậy là nó đã mất đi tình yêu của bướm giành cho nó. Mèo nói với bướm: "Kì thật tôi không yêu em" Bướm khóc, nó hận mèo đùa giỡn với tình cảm của nó. Mèo đi, nó nhân lúc sao chổi còn chưa tắt mà rời khỏi. Sao chổi cuối cùng cũng biến mất về phía cuối trời, mèo cũng tan biến ngay trong tầm mắt.

Mèo gặp thượng đế, thượng đế nói: "Ngươi đến một mạng cũng không còn, vì tình yêu có đáng không?" Mèo do dự một lúc. Nó cảm thấy nếu cho nó chọn một lần nữa, nó cũng sẽ lại làm như thế, chỉ là nó không cam tâm, nhưng giờ cũng không làm gì được nữa. Thượng đế bảo mèo có thể lên thiên đường, làm một thiên sứ nhỏ. Nhưng mèo lại chọn xuống địa ngục, nó nói: "Tôi xuống địa ngục một ngàn năm, có thể cho tôi lại một mạng được không?" Thượng đế nói: "Trước giờ chưa có sự trao đổi này, cho nên không được" Mèo khẩn cầu: "Chỉ cần cho tôi nửa mạng cũng được" Thượng đế đồng ý. Mèo xuống địa ngục chịu tội, những tháng ngày âm u, cô đơn, sự khiếp sợ không ngừng đều giống như nhát dao nhọn đâm vào tim mèo. Mèo trở thành thần chết dưới địa ngục, ngay cả thượng đế cũng cảm thấy mèo đã biến thành một chiến thần vô cảm.
Một ngàn năm chịu tội, một ngàn năm đau khổ, một ngàn năm máu lạnh, một ngàn năm thương nhớ, một ngàn năm chờ đợi, một ngàn năm khổ luyện. Một ngàn năm rồi, mèo trở về từ địa ngục, thần chết đã biến thành thiên thần.

Mèo nhận nửa sinh mạng trở về nhân gian. Nó tìm thấy bướm, mèo nói: "Tôi rất yêu em" Bướm chẳng tin mèo nữa, nó rất hận mèo. Bướm nói: "Trừ phi anh chết trước mặt tôi thì tôi mới tin anh" Mèo cười, nụ cười rất bi thương. Vì nó chỉ còn có nửa sinh mạng. Mèo móc tim mình ra, nó để nước mắt rơi trên quả tim đó. Bướm biết rằng mèo không gạt nó, bướm nói: "Mèo có 9 cái mạng, anh sẽ còn trở lại nữa, mặc dù giờ đây anh chỉ còn 8 mạng, nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương nhau thật tốt" Mèo nói: "Tôi không trở lại được nữa rồi, tôi chỉ còn nửa cái mạng cũng mất nốt". Thần chết mất đi ý chí chiến đấu, thiên thần không còn mũi tên tình yêu. Thần chết bị thủy triều nuốt mất, thiên thần cũng bị lạc lối trong mây mù. Mèo ở thiên đường nói với bướm: "Thượng đế cho tôi 9 cái mạng, nhưng tình yêu của tôi cần những 10 cái mạng, nửa cái mạng tôi cũng chẳng còn. Nếu như ở địa ngục một ngàn năm, có thể cho tôi nửa cái mạng nữa, tôi cũng sẽ lại làm thần chết" Bướm khóc làm rơi xuống những giọt nước mắt màu tím, nó nói: "Cho dù lúc đó tình yêu của chúng ta chỉ có nửa cái mạng, nhưng đó là một ngàn năm".

Advertisements

Có thật là tình yêu

Việt còn nhớ như in ánh mắt buồn của Thảo, khi Việt báo tin mình đã chính thức ngỏ lời yêu Nhi. Cảm giác như không gian xung quanh Thảo lúc đó chỉ là một mớ âm thanh hỗn độn, dù mắt vẫn mở nhưng trong một khoảnh khắc, Thảo không biết đích đến của mình là gì. Không kịp nói lời chúc mừng cậu bạn thân, Thảo vội rảo bước cáo lỗi nhà đang có việc bận.

Cố ngăn những giọt nước mắt, nhưng có lẽ chính vì thế trên suốt chặng đường về nhà Thảo đã thổn thức hệt như đang bị ấm ức điều gì. Phải chăng, Việt đã quá tàn nhẫn khi biết tình cảm mà Thảo dành cho mình. Cuộc đời quả thật trớ trêu khi luôn bắt con người ta phải lựa chọn, mà đối với Việt đó là sự lựa chọn rất có lý.
Giữa một cô gái có dung nhan bình thường là Thảo và một cô gái với làn da trắng hồng, khóe miệng luôn tươi cười đặc biệt với suối tóc dài là Nhi thì Việt chọn ai? Tất nhiên là Nhi, dù Thảo và Việt có là đôi bạn thân suốt từ cấp hai lên đến đại học đi chăng nữa. Việt đã bị hút hồn ngay trong lần đầu tiên gặp Nhi.
Cô cử nhân khoa Ngữ Văn luôn trau chuốt trong từng câu, từng chữ. Biết tâm lý đối phương, đặc biệt là vẻ nhẹ nhàng nữ tính, khác hẳn với Thảo luôn bộp chộp trong từng lời nói. Biết rằng Thảo không khéo ăn nói nhưng trong lòng Việt đã xác định tình cảm của mình ngay sau lần gặp Nhi.
Việt đã tảng lờ như không hề biết tình cảm mà Thảo đã dành cho mình. Luôn giữ một khoảng cách trong suốt năm năm học đại học, ngay cho đến bây giờ Việt vẫn luôn là cậu bạn trai và luôn luôn chỉ là một người bạn mà thôi. Giữa Việt và Thảo chỉ tồn tại tình bạn trong sáng, thế nên ngay sau khi gặp Nhi, Việt như tìm thấy một nửa còn lại của mình.
Trong con mắt của Việt, Nhi thật sự là một cô gái hoàn mỹ vừa có sắc lại vừa có tài. Chữ tài của Nhi là ở chỗ với xuất thân từ nông thôn cô đã vươn lên, vượt qua khó khăn để đậu đại học và tốt nghiệp với tấm bằng cử nhân loại xuất sắc. Và Việt đã trân trọng chữ tài cùng với tình yêu của mình dành cho Nhi.
Không phủ nhận là mình đã yêu bằng một con mắt, nhưng những gì mà Nhi thể hiện đáng để Việt yêu lắm chứ. Với những món ăn dân dã mà Nhi nấu đã khiến Việt đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, hay như chiếc khăn quàng cổ, cả chiếc áo len bó sát người mà Nhi đã đan cho Việt trong mùa đông giá rét đủ để sưởi ấm, vun đắp cho tình yêu mà Việt dành cho Nhi. Trong con tim Việt giờ đây luôn vang lên bản tình ca hạnh phúc. Bản tình ca dành cho Nhi, người con gái mà Việt nguyện yêu bằng cả trái tim.
Thương thay cho Thảo, chỉ vì không có một ngoại hình bắt mắt, một giọng nói truyền cảm và chẳng thể nấu nổi một mâm cơm bình dị, đã trở thành kẻ thua cuộc. Đã có lúc Thảo đã trách mình, giá mà Thảo cũng là một cô gái xuất thân từ nông thôn giống như Nhi, thì có lẽ cái nhìn về Thảo của Việt có lẽ cũng khác hơn. Còn đây Thảo là một cô gái Thành phố, được nâng niu trong vòng tay của bố mẹ thế nên trong mắt Việt, Thảo không thể có đủ điều kiện để so sánh với Nhi. Dù Thảo có tốt đến mấy, có học giỏi đến mấy và có tấm lòng đôn hậu đến mấy, Việt vẫn mãi mãi không dành tình cảm cho Thảo. Bởi tình cảm phải xuất phát từ con tim mà con tim của Việt đã dành cho Nhi mất rồi.
Thảo chỉ còn biết nhìn Việt tay trong tay cùng với Nhi. Cô không thể làm gì mà đúng hơn, Thảo đã xác định cho lòng mình sau một thời gian dài mất ngủ. Giữa Thảo và Việt chỉ nên duy trì ở mức độ tình bạn, một tình bạn mà họ đã xây đắp bao nhiêu năm nay. Không có lý gì chỉ vì tình yêu không thành mà tình bạn của họ bị đổ vỡ.
Những tưởng tình yêu của Việt và Nhi sẽ đi đến cái đích hôn nhân mà họ hướng tới. Thì giờ đây, trên giường bệnh chỉ có một mình Thảo đang từng chút đút từng thìa cháo cho Việt. Tai nạn bất ngờ trên đường đi công tác đã khiến Việt mê man bất tỉnh mấy ngày liền, ngoài cái chân phải bị băng bó điều quan trọng hơn là giờ đây bác sĩ đang lo ngại rất có thể Việt sẽ không thể tỉnh lại, mà nếu có tỉnh thì Việt sẽ sống một cuộc sống thực vật không biết cho đến lúc nào.
Tin dữ đến với cả Nhi và Thảo nhưng thật ra phải sau Nhi một ngày, Thảo mới được mẹ của Việt báo tin. Thế nhưng cái cách thể hiện của hai người con gái lại hoàn toàn khác nhau. Thảo gần như ngất xỉu sau tin dữ đó còn Nhi thì sao? Cô từ từ đón nhận tin dữ và không có lần thứ hai quay trở lại bệnh viện. Không một bức thư để lại, Nhi đã ra khỏi cuộc đời Việt như thể Việt không còn trên cõi đời này. Hai năm đã rõ mười, Nhi đã nhanh chóng bị lật tẩy chỉ sau lần thử thách này.
Ngoài cái chân phải băng bó còn Việt chẳng làm sao hết. Bố mẹ của Việt đã có lý khi muốn thử thách nàng dâu tương lai của mình. Với một tương lai tươi sáng nếu làm vợ Việt, Nhi sẽ được giữ lại trường làm giảng viên bởi vì, bố Việt là Hiệu trưởng trường đại học mà Nhi đang theo học, hơn nữa, với tất cả những gì mà Nhi đã thấy: Một căn nhà rộng lớn, một hộ khẩu thành phố, tất cả gia sản rồi sẽ chỉ của vợ chồng Nhi vì Việt là con một. Tất cả những điều đó đã khiến Nhi cố gắng hết mình, cô đã lừa dối một cách trơn tru cốt để đạt được mục đích.
Việt đã thực sự bàng hoàng sau sự thật đó. Quả là phũ phàng, bố mẹ đã đúng khi đã nghi ngờ Nhi – một cô gái luôn khéo léo không để lộ sơ hở dù là nhỏ nhất. Việt đau quá, đau hơn cả cái chân đang băng bó. Giờ Việt đã hiểu rằng tình yêu không chỉ là khóe miệng, suối tóc dài mà tình yêu là sự chân thành, đồng cảm và chấp nhận cả những rủi ro của cuộc sống.
Chỉ cần một thử thách, Việt đã hiểu đâu là người con gái có tình cảm thật sự đối với mình. Ánh mắt Việt nhìn Thảo nay đã khác, tuy có nồng nàn hơn nhưng vẫn có phần ngượng nghịu. Bởi đã có lúc Việt đã không coi trọng tình cảm mà Thảo đã dành cho anh. Bát súp mà Thảo đang đút cho Việt là do chính tay cô nấu, dù có hơi mặn nhưng sao Việt thấy ngọt ngào đến thế.
May mắn mà nhờ có tai nạn này Việt mới tìm ra người con gái của đời mình. Đó là Thảo, cô bạn thân luôn nhìn mọi thứ thật đơn giản. Thảo đang tự hỏi, mình có thật là tình yêu khi trong từng ánh mắt họ nhìn nhau đã chứa đựng câu trả lời.

Theo – Hạnh phúc gia đình

Cũng là yêu…

“Chị ơi, chị cho tôi hỏi đường Nguyễn Tuân đi lối nào ạ?”

– Một chàng trai trông dáng thư sinh tiến lại hỏi Thủy, lúc cô đang đứng trước cổng trường đợi Thoại đón. Lúc hỏi, anh ta chìa tấm bản đồ ra nên theo phản xạ Thủy cúi người nhìn vào chiếc bản đồ, chứ cô biết con đường ngay ở gần đây. Thủy đưa tay lên bản đồ chỉ vào con đường mà người đó hỏi. Anh ta gật gù cảm ơn Thủy, dường như còn định hỏi tên cô, nhưng nhận thấy Thủy đang vội nên phóng xe đi, vẫn ngước lại nhìn cô mấy lần.
Đúng lúc Thoại đến, nghe anh hỏi, Thủy thanh minh: “Em nào biết. Người ta hỏi đường”. Thoại nhìn theo bóng chàng trai kia, nói như tát nước: “Đẹp trai thế mà phải hỏi đường, cô ngây thơ vừa thôi. Bao nhiêu người đứng đây không hỏi mà phải hỏi cô!”.
Tiếng Thoại lớn đến mức ai đứng quanh đó cũng quay người sang để nhìn, làm mặt Thủy đỏ bừng vì xấu hổ. Chưa hết, Thoại đưa tay chỉ vào chiếc cổ áo sơ mi của Thủy, cười mỉa mai: “Vấn đề là ở chỗ này này, cô ăn mặc hớ hênh đứng ngay giữa lối đi lại thế này thì giai nào mà nó chẳng… hỏi đường”.
Quá ngại ngần vì đang chỗ đông người, Thủy cúi mặt rồi trèo lên xe, nói nhỏ với Thoại: “Anh muốn nói gì đi chỗ khác nói”. Chỉ chờ có thế, Thoại nhảy ngay xuống xe, giằng lấy áo Thủy hét: “Rõ rồi nhé, cô mờ ám nên mới sợ đứng nói chuyện trước đông người. Cô nói ngay, thằng lúc nãy là thằng nào, thằng nào?”.
Thủy nhìn Thoại như chết đứng. Cô biết tính anh hay ghen nhưng không ngờ anh có thể thô lỗ như thế. Thủy chạy vụt đi, gọi xe ôm đi thẳng về nhà. Thủy quyết tâm lần này sẽ chấm dứt với Thoại. Yêu Thoại, nhưng cô không thể chịu đựng nổi thêm cái tính đa nghi của anh thêm một ngày nào nữa.
Không ngờ Thủy gặp lại người thanh niên kia. Trái đất xoay tròn, anh ta lại là… thầy giáo mới của Thủy. Anh tên là Thành, giảng viên trẻ mới về trường.
Hôm đầu tiên đến lớp, thầy giới thiệu về mình và Thủy thấy rõ anh nhìn cô và nheo mắt cười. Hết giờ học, Thủy chuẩn bị đi về thì thầy Thành đứng ngay phía sau lưng cô, nói ẩn ý: “Em có nghĩ một người tốt nghiệp ở trường này mà không biết đường Nguyễn Tuân ở đâu không?”. Tự nhiên, một cơn tức giận bốc lên ngùn ngụt trong Thủy. Vì Thành mà cô với Thoại mới đến nông nỗi này.
Chẳng nghĩ ra nổi câu gì, Thủy dường như buột miệng nói y như trong phim: “Hôm sau tốt nhất anh hỏi tôi đường xuống địa ngục ở đâu, tôi sẽ chỉ cho”. Thành ngơ ngác không hiểu, sao cô gái lại nổi giận đến thế. Thoại đã nhắn tin, gọi điện đến cả chục lần Thủy cũng không nhấc máy. Cuối cùng, Thoại đến tận nhà tìm cô vẫn không chịu ra gặp mặt. Mẹ Thủy nói với Thoại: “Cậu đừng làm phiền nó nữa, nó nhờ tôi nói với cậu rằng mọi việc giữa nó với cậu đến đây chấm hết”.
Thoại tức lắm, mấy hôm sau hắn lại đến đứng trước nhà chờ Thủy, nhắn một cái tin làm Thủy phải rùng mình: “Con Micky của mẹ em đẹp quá. Đưa một sợi dây siết nhẹ qua cổ nó thì sẽ thế nào nhỉ?”. Rồi cứ vài ba hôm, hắn lại nhắn tin đe dọa Thủy, hắn lấy tất cả người thân trong gia đình cô để hù dọa cô.
Thủy gần như hoảng loạn vì nhận ra rằng, lâu nay cô yêu phải kẻ bệnh hoạn. Còn Thành, mục đích tiếp cận Thủy của anh dường như ngày càng mong manh khi anh thấy rõ Thủy luôn tránh mặt anh. Với Thủy, anh hoàn toàn là người xa lạ. Nhưng còn phía Thành, anh biết Thủy từ lâu lắm rồi. Hồi đó, Thành học lớp 9, Thủy mới là cô học trò lớp 3, cả hai cùng đi dự Đại hội Cháu ngoan Bác Hồ thành phố. Đợt ấy đi về Thành cứ nhớ mãi hình ảnh bé Thủy hát hay, múa dẻo, lại rất lém lỉnh.
Cách đây hơn một năm, Thành đã có dịp gặp lại Thủy. Đợt đó, trường cũ tổ chức kỷ niệm 50 năm thành lập, Thành có đến dự thì thấy Thủy trong đội biểu diễn văn nghệ. Anh lập tức ấn tượng với vẻ xinh xắn, cá tính của Thủy. Khi biết tên Thủy, anh hiểu mình không nhầm được, anh đã gặp lại bé Thủy ngày xưa. Không ngờ cô với anh lại học cùng trường.
Ngay lập tức, Thành xin nghỉ chức trưởng phòng ở một viện nghiên cứu, nộp hồ sơ xin về trường dạy học. Thành là cựu sinh viên xuất sắc, lúc tốt nghiệp anh đã được giữ lại trường nhưng lúc đó Thành từ chối. Quyết định đi dạy học của Thành bị gia đình và bạn bè phản đối kịch liệt, vì bây giờ ai còn đâm đầu đi làm giảng viên. Gần nửa năm đi dạy học rồi, hàng ngày được nhìn thấy Thủy mà Thành không thể nào gần gũi hơn với cô được, Thành đã gần như bỏ cuộc vì chỉ còn vài tháng nữa là Thủy tốt nghiệp.
Cuối cùng may mắn cũng đến với anh, đề tài luận án của Thủy lại đúng với chuyên ngành của Thành và hiển nhiên Thành có nhiệm vụ hướng dẫn cô. Thời gian ba tháng làm luận án đủ để Thành chinh phục người con gái của anh. Thủy cũng chẳng phải sắt đá gì, không thể từ chối nổi một ông thầy giáo vừa đẹp trai, ga lăng mà lại rất kiên trì. Ngày bảo vệ luận án cũng là ngày cô nhận lời yêu Thành.
Đang liên hoan cùng bạn bè với hai niềm vui, bảo vệ xong luận án và công khai tình cảm, thì đột nhiên Thoại xuất hiện. Hắn ta chỉ vào Thành rồi nói với Thủy: “Cô nhìn đi, hắn ta là ai, kẻ hỏi đường nào đây?” – “Đây là thầy giáo tôi”.
Tên Thoại cười sặc sụa: “Mới đây còn là kẻ hỏi đường, bây giờ đã là thầy giáo…”. Thủy chen ngang: “Người hỏi đường hay là thầy tôi thì người ta cũng yêu thương tôi hơn anh”.
Tên Thoại như nổi điên: “Thế mà cô dám nói tôi ghen tuông bệnh hoạn. Được rồi, để xem hắn ta yêu cô đến mức nào”. Nói rồi, tên Thoại lao vào Thủy tạt axit vào mặt cô. Việc xảy ra quá bất ngờ, mọi người có mặt ở đó trở tay không kịp. Lọ axit khá nhỏ nên Thủy không bị toàn mặt nhưng bị trúng vào mắt. Hai mắt Thủy bị mù. Nếu không có Thành bên cạnh thì nhiều lần Thủy đã tìm đến cái chết.
Thành nói với cô: “Anh gặp em khi anh mới 15 tuổi. Hơn 13 năm trời, nếu anh không trở thành thầy giáo của em thì em cũng nhìn thấy anh đâu. Thế mà anh vẫn yêu em đấy thôi”.
… Ba năm rồi, ngày nào Thành cũng chở vợ đến thư viện làm việc rồi mới vòng qua cơ quan, chiều lại vòng qua đón cô. Trong khi đó, ngồi trong tù với bản án năm năm, tên Thoại không lúc nào quên gào khóc: “Tôi vô tội, tôi làm thế là để Thủy của tôi trở nên xấu xí, không ai yêu nữa để em trở về với tôi thôi. Đây cũng là tình yêu mà, tình yêu đích thực!”.

Theo – Hạnh phúc gia đình

Phải rồi…mình đã chia tay….

Em mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh thấy, và anh hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy.
Nhanh em nhỉ, dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh. Nhanh choáng váng đến nỗi một buổi nhìn sang bên cạnh, nhìn vào mắt em, anh hiểu, mình đã ko còn là của nhau.
Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiều lý do cho đủ.
Ngày mình yêu nhau cũng thế. Anh luôn lúng túng mỗi khi em hỏi: "Vì sao anh lại yêu em ?".
Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì anh không biết yêu em vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi chiều hôm đầu tiên gặp nhau, anh biết mình phải yêu em. Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi anh không nhận ra.
Em mang đến một cái gì đó rất khác với anh trước đây. Trước đây của anh chỉ là cái vòng lẩn quẩn học, rồi chán thì đi cà phê với lũ bạn, lâu lâu anh em tụ họp lại lai rai. Hết! Nhiều khi anh thấy chán nản, muốn làm một cái gì đó khác bình thường. Nhưng làm gì bây giờ?
Từ lúc có em, anh suy nghĩ nhiều hơn, làm sao để em vui, làm sao để em yêu anh nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa.
Em hài hước, về khoản này là giống anh nhất. Còn lại, em khác anh hoàn toàn. Thật thế!
Em trẻ con làm anh nhiều khi phát bực, em nhạy cảm nên toàn lo vẩn vơ. Em yếu đuối như một cô bé con vậy. Bên em, anh muốn mình thật mạnh mẽ, thật nhiều tình yêu thương để khoả lấp đi những lo lắng, những nghi ngại trong em. Nhưng… bao nhiêu cho đủ ?
Nhớ có lần bỗng em reo lên:
"Tối nay có trăng kìa anh!"
Bất giác anh nhìn lên, ừ nhỉ, có trăng, sáng thật. Rồi nhìn sang em, vẫn còn vui sướng vì cái sự phát hiện ra trăng của mình, như thể trên đời này chỉ mình em thấy trăng thôi. Em là thế, ngộ nghĩnh, có thể vui vì một điều gì đó rất bình thường. Nhiều khi đến kỳ lạ. Cứ thế em cuốn anh theo, một cách tự nhiên, anh nhận ra rằng mình càng yêu em hơn. Nhưng ngu ngốc thay, anh không nhận ra rằng em cũng thế.
Rồi cái ôm đầu tiên. Em nói em rất thích được ôm từ phía sau, vì nó làm em cảm thấy ấm áp và được che chở thật an toàn. Khi anh ôm em, em giật mình. Và rồi em ngoan ngoãn, bình yên trong vòng tay anh. Khi ấy anh cảm thấy mình thật hạnh phúc. Và khi ấy anh mới biết yêu và được yêu thật kỳ diệu…
Em luôn hỏi:
"Vì sao anh luôn ấm mà em lại lạnh thế?"
Có lẽ vì mình yêu nhau khi mùa đông. Tay em lúc nào cũng lạnh. Anh đều phải ấp trong tay mình nó mới ấm lại được. Mỗi lần như thế em thích lắm. Em luôn nũng nịu than lạnh để được ấp trong tay anh. Tình yêu thật ấm áp!
Cho đến lúc này anh vẫn không nhận ra là em cũng rất yêu anh.
Anh không nhận ra…
Nên anh đã để em ra đi…
Hôm ấy, em bảo anh không đánh mất em, anh chỉ để em ra đi thôi.
Đêm đó, anh đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên anh nhận ra rằng em yêu anh, yêu rất nhiều. Anh đã tự mắng mình như một thằng ngốc!
Vì Anh bắt em phải chờ đợi Nhưng đã yêu thì xác định gì nữa.
Em mệt mỏi!
Cũng đúng thôi, anh đã trở nên yếu đuối từ lúc nào cũng không rõ nữa…
Ngày mình chia tay
Trời vẫn còn đông…
Đông cho trời và đông cho lòng người…
Tình cờ thay, hôm nay, anh lại gặp em
Em vẫn thế, vẫn mái tóc đen , những màu tươi như thế, nhưng anh hiểu còn một lý do nữa là vì em sợ nỗi buồn, sợ sự cô độc…
Nhưng hôm nay, cô nhóc bên chiếc bàn nhỏ bé, trên mặt vẫn còn vương vài giọt mưa. Bất giác anh muốn đến lau cho em, nhưng sựng lại, ừ nhỉ, đâu có được, mình đã để em đi rồi mà. Em đã không là của mình nữa rồi.
Em đang lơ đãng nhìn đi đâu đó, không phát hiện ra anh. Phải suy nghĩ một hồi lâu, anh quyết định sẽ đến chào em, cái cảm giác là những người xa lạ làm anh thấy khó chịu. Vừa bước, anh đã thấy em đứng lên, mỉm cười rất tươi, nụ cười dành cho một ai đó sắp bước vào.
Một chàng trai. Sao lại như thế?
Phải rồi, mình chia tay rồi mà!
Em tìm hiểu và yêu một người mới cũng là chuyện bình thường thôi. Bình thường thôi!
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, người ấy đưa tay lau những giọt nước trên mặt em, em đưa đôi tay nhỏ bé chỉnh cổ áo cho người ấy, những cử chỉ trìu mến dành cho một người khác. Không phải anh!
Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà!
Rồi hai người đứng dậy, hình như phải đi đâu đó. Bất giác, anh muốn chạy đến và níu tay em lại, bất giác anh thấy mình bất lực, ngu ngốc như cái thằng mà tháng trước đã để em ra đi…
Và bất giác, em quay về phía anh, chính xác là nhìn vào mắt anh, em thoáng cười, nụ cười nhẹ đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng anh hiểu và nhận ra nụ cười đó.
Em đi rồi, ngồi một mình trong quán, lại bất giác, anh tự hỏi:
"Không biết em đã uống cà phê được chưa?"
Và bất giác anh lấy điện thoại, vào danh bạ, tìm đến tên em. Nhưng đâu mất rồi nhỉ?
Phải rồi, mình đã chia tay!

Chong chóng và gió

gió nhẹ, chong chóng quay. . .
" Cậu lúc nào cũng quay mãi thế à? " Chợt gió hỏi chong chóng.
" ừ, có lẽ vậy!! " chong chóng đáp. " Vì cậu thổi nên tớ phải quay! "
" Vì tớ sao?? " gió ngạc nhiên.
" Vì cậu. Vì cậu mà tớ quay, cũng vì cậu mà tớ sống. " chong chóng trả lời. " Nếu tớ không quay thì tớ là một cái chong chóng chết!! "
" Nếu. . . nếu có một ngày. . . tớ không ở bên cậu nữa. . . " gió ngập ngừng.
" Tớ không biết. Trên đời này có vô vàn ngọn gió và vô vàn chong chóng. Bình thường thì chong chóng cần gió. gió như là nguồn sống của chong chóng. chong chóng thiếu gió, chong chóng không còn sức sống nhưng gió thiếu chong chóng thì gió vẫn vậy. " chong chóng nhẹ nhàng trả lời gió.
" ừhm. Có lẽ!! " gió đáp, với tất cả sự thờ ơ.
chong chóng hiểu hết tất cả. Rằng một ngày kia, gió sẽ chán chong chóng. Rằng chong chóng sẽ già đi theo thời gian nhưng gió thì không. Rằng ngày đó đã sắp đến rồi. chong chóng thở dài. chong chóng sắp già mất rồi. Hai ngày, chong chóng không được gặp gió. Có lẽ là chong chóng nhớ gió. Rồi. . . Trời gió lên, chong chóng quay. . . gió đến rồi!! gió vẫn thế, vẫn thờ ơ và vô tình. Chong chong nhìn gió, không tin vào mắt mình. gió, là gió. . . Nhưng đáp trả lại sự nhiệt tình của chong chóng chỉ là một làn gió nhẹ, đủ để chong chóng rung động.
" Tớ phải đi! " Đột ngột gió lên tiếng.
" Cậu phải đi à?? Cậu đi đâu!?? " chong chóng hỏi, trong hoảng loạn.
" Xa lắm, họ rủ tớ đi, các cơn gió khác!! Chúng tớ phải đi, vì sắp đến mùa khô rồi!! "
" Thật sao?? " Điều chong chóng lo sợ cuối cùng cũng tới. " Cậu có về không!!? "
" Thế cậu có đợi không? " gió hỏi lại.
" Tớ đợi. Chỉ cần cậu nói có về là tớ tin cậu có về!! " chong chóng lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng có niềm tin tuyệt đối vào người khác.
" ừh. Nếu cậu đợi thì tớ sẽ về!! " gió đáp.
" Cậu sẽ về thật chứ?? Khi nào thì cậu về?? "
" Nhanh thôi, khoảng năm mười ngày gì đó!! " gió trả lời. " Tin tớ nhé!? "
" Tớ tin cậu, cậu đi đi!! Tớ sẽ chờ!! Cậu sẽ về, sẽ mang cho tớ bông hoa màu tím chứ?? " chong chóng nói, lòng lại nhen lên niềm hy vọng.
" Chắc chắn!! Hoa màu tím nhé!! " gió khẽ cười.
chong chóng không nói gì cả, chỉ biết lặng nhìn gió đi.
Rồi gió đi. chong chóng ở lại và chờ đợi. Chờ mỏi mòn. Một ngày, hai ngày. Một tuần, hai tuần. Rồi một tháng, hai tháng. gió vẫn không về. chong chóng vẫn đợi. chong chóng tin gió. Tin vào lời hứa của gió. Năm đó, khô hạn, nắng nóng. Trời lặng không chút gió. Mọi người đã đi đến vùng khác. Riêng chong chóng vẫn ở mãi nơi này. chong chóng sợ nếu mình đi thì khi gió quay về sẽ không gặp. chong chóng sợ không gặp được gió.
Cậu ấy sẽ về!! Cậu ấy hứa rồi mà!! Cậu ấy bảo nếu mình đợi thì cậu ấy sẽ về!!
Mình phải tin vào cậu ấy!! Cậu ấy không lừa mình!! Cậu ấy không nói dối!!
Phải tin, ai nói gì mình mặc kệ!! Cậu ấy sẽ về!! Phải tin tưởng!! Phải tin. . .
Cứ thế, chong chóng đã đợi hơn mười năm!! chong chóng vẫn cứ tin, chong chóng vẫn cứ đợi, chong chóng vẫn cứ hy vọng!! Màu vàng cam ngày xưa, giờ chỉ là một màu bàn bạc, màu của thời gian, màu của sự chờ đợi. Nhưng chong chóng vẫn đợi!!
Rồi một ngày kia. Đã có người phát hiện ra chong chóng. Là một cơn gió. Trời gió lên, chong chóng quay. . . gió!? chong chóng quay, chong chóng lại tràn đầy sức sống nhưng. . . đó không phải là gió, chỉ là hơi từ miệng một cô bé. " gió ở đâu?? " chong chóng tự hỏi. Có lẽ gió đã quên chong chóng rồi, có lẽ bây giờ gió đang ở bên một chong chóng nào khác. Có lẽ là thế. Nhưng. . . gió đã hứa là sẽ về với chong chóng rồi kia mà. Cô bé vẫn đang thổi. chong chóng quay nhưng chong chóng không hạnh phúc. Đây không phải là gió của chong chóng. Đây không phải là cơn gió mà chong chóng đã chờ đợi suốt mười năm. gió của chong chóng khác, gió của chong chóng tuy vô tình nhưng khi làm chong chóng quay lại có cảm giác khác. Không, không phải!! Không phải gió của chong chóng. chong chóng không muốn quay vì cô bé. chong chóng chỉ muốn quay vì gió thôi. Nhưng cô bé cuối cùng cũng vứt bỏ chong chóng như cơn gió kia đã từng làm hồi mười năm trước.
chong chóng lại trơ trọi một mình. Lại tiếp tục héo hon vì chờ đợi. Lại tiếp tục hy vọng vài lời hứa của gió. Mười năm rồi. chong chóng cứ thế chờ đợi trong vô vọng. chong chóng chỉ mong gặp được gió, dù chỉ một lần thôi cũng được. Gặp để lòng chong chóng thôi day dứt. Ngày ấy chong chóng không dám nói. chong chóng sợ. . .
gió à!! Cậu về đi!! Tớ vẫn đang chờ cậu!! Vẫn đang chờ!!
Tớ nhớ cậu lắm!! Cậu đang định bỏ rơi tớ đấy à??
Đừng làm vậy nhé!! Bỏ rơi người khác là không tốt đâu!!
Liệu có ai hiểu tại sao gió lại bỏ chong chóng?? gió sợ, sợ tính cách ương bướng, thích cái mới của mình làm chong chóng tổn thương. Nhưng gió làm vậy đã để chong chóng tổn thương nặng nề hơn. gió đã làm chong chóng phí hoài cả đời mình để chờ đợi. gió ác lắm!! chong chóng vẫn tin gió, chong chóng không trách gió, chong chóng có một niềm tin mãnh liệt.
gió có vị gì nhỉ?? Không ai biết.
gió có màu gì nhỉ?? Không ai biết.
gió có mùi gì nhỉ?? Không ai biết.
Nhưng chong chóng biết. gió có vị mặn của nước mắt chong chóng. gió có màu bạc của thời gian và sự chờ đợi. gió có mùi máu đang rỉ ra từ trái tim chong chóng.
chong chóng không dám thừa nhận mình đã yêu gió. Nhưng đó vẫn là sự thật. chong chóng yêu gió. chong chóng chờ gió là để nói ra điều này để thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Mục tiêu của chong chóng chỉ có vậy. chong chóng không dám mơ đến gió. chong chóng không cần gió yêu chong chóng. chong chóng chỉ cần gió về thôi. Liệu chong chóng có đòi hỏi cao quá không?? Mười năm sống trong hy vọng, mười năm con vịt cứ nghĩ mình là thiên nga, mười năm ảo tưởng, mười năm sống như người mộng du đã làm chong chóng không còn chút sức lực nào nữa. Chong chong không chịu nổi cái cảm giác ngột ngạt này nữa rồi.
Không!! Mình phải sống, mình phải đợi!! gió sẽ về!! Sẽ về mà!!
Đã hứa!! gió không nuốt lời đâu!!
Nghe này chong chóng!! Yêu thương là tin tin tưởng!!
chong chóng yêu gió thì chong chóng phải tin gió chứ!!
gió sẽ trở lại!! Chút nữa thôi!! Cố lên nào chong chóng!!
Trời gió lên, chong chóng quay. . .
gió, là gió!! Là cơn gió đó!! gió về rồi!! chong chóng lại quay, chong chóng hạnh phúc!!
" Dối trá!! Cậu bảo chỉ năm mười ngày!! " chong chóng nghẹn ngào.
" Xin lỗi, tớ. . . "
" Đừng xin lỗi!! " chong chóng hét lên. " Tớ không tha thứ cho cậu đâu!! Bây giờ và mãi mãi!! "
" Nghe tớ giải thích, chong chóng!! Chấp nhận lời xin lỗi của tớ đi!! Tớ thực sự muốn quay lại với cậu nhưng sức khỏe của tớ không cho phép!! Tớ không thể đi đoạn đường xa như vậy để về với cậu được, gần 400 km!! Tớ cũng nhớ cậu lắm!! Tớ. . . tớ cần cậu chấp nhận lời xin lỗi này!! "
" Cậu bỏ tớ hơn mười năm, rồi bay giờ trở về xin lỗi là xong hết sao?? "
" Tớ đã thực hiện lời hứa với cậu rồi mà!! " gió yếu ớt đáp.
" Lời hứa!? Thế cậu có nhớ cậu hứa gì không?? "
" Tớ không còn nhiều thời gian nữa!! Tớ không biết có thể tìm cho cậu bông hoa màu tím không!! Tớ sẽ cố!! Nhưng sợ không kịp!! Tớ sắp chết rồi!! " gió nói, nhẹ nhàng như tuyết rơi.
Hả?? Cái gì?? Không còn nhiều thời gian nữa!? Sợ không kịp!? Sắp chết??
chong chóng không tin!! Không phải!! Sao gió có thể chết được!?
" Cậu . . . mà chết thì tớ phải làm sao!? "
" Xin lỗi, tớ thực sự không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này!! Nhưng. . . " gió nói mà cố không để giọng mình khác đi.
" Cậu mà bỏ rơi tớ là không bao giờ tớ tha thứ cho cậu đâu!! " chong chóng hét, giọng lạc đi. " Tớ yêu cậu!! "
" Trước đây tớ luôn phân vân liệu cậu có yêu tớ không!! Bây giờ thì tớ xác định được rồi!! Tớ về không uổng phí!! Bông hoa màu tím, tớ sẽ tìm, chờ nhé!! "
" Không!!! Tớ không để cậu đi đâu!! Tớ sợ lắm!! Cậu đừng để tớ lại một mình, tớ sợ lắm!! " chong chóng nói trong nước mắt.
" Tớ không bỏ cậu đâu!! Tớ đã về rồi kia mà!! Một chút thôi!! Về ngay!! " gió khẽ hôn lên chong chóng. Rồi lại đi. Rồi lại bỏ chong chóng.
Chỉ còn lại một mình chong chóng. chong chóng không thể giữ chân được gió. gió quen tự do rồi.
Cơn gió không dừng chân nơi đây. . .
Xin lỗi cậu nhiều lắm. chong chóng!!! Tớ không muốn cậu đau khổ vì tớ!!
Trên đời này còn nhiều cơn gió nữa mà!! Đâu phải chỉ có tớ là gió!!
Đừng khóc, thấy cậu khóc tớ đau lòng lắm!! Cậu đừng khóc!!
Đừng vì tớ mà đau khổ, đừng vì tớ mà làm bất kì chuyện gì dại dột!!
Tớ không muốn cậu thấy tớ chết!!
Tớ sẽ chịu đau khổ một mình!! Tớ sẽ không để cậu tổn thương lần nữa đâu!!’
Xin lỗi cậu, vì tất cả những gì tớ có lỗi!!
chong chóng lặng nhìn gió!!
Cậu về để làm gì?? Cậu ác lắm!! Cậu làm vậy sao tớ vui được!?
Thà cậu nói cậu ghét tớ, thà cậu nói cậu đã có chong chóng khác!!
Thà là vậy!! Có lẽ tớ dễ chịu hơn bây giờ!!
Chứ bây giờ lòng tớ đau lắm cậu biết không??
Một câu nói dối như ngày xưa để tớ tiếp tục sống vui vẻ đối với cậu khó lắm sao??
Chỉ là một câu nói để tớ yên lòng thôi mà!! Không được sao

Ví dụ ta yêu nhau

Ví dụ em yêu anh và anh cũng yêu em. Thế thì sao nào ?

Thì em sẽ đánh thức anh dậy mỗi sáng bằng một tin nhắn ngày mới tươi lành.

Thì mỗi giấc ngủ trưa 15′ em sẽ dành để mơ về anh

Và em sẽ xúng xính váy áo chờ anh đón mỗi giờ tan sở.

"Ái chà, dám để em chờ lâu. Giận anh 5 phút !"

"Đền em ly kem nhé!"

Thì anh sẽ chở em dạo phố trên cái xe "máy cày" của anh,

Em sẽ hát khe khẽ cho mỗi mình anh nghe…

Tiếp tụ ví dụ nhé !

Ví dụ ta yêu nhau:

Em sẽ sưu tầm đủ ngàn lẻ một thứ tiếng để nói "yêu anh"

Sẽ giả vờ giang tay đón gió để ôm anh vào lòng

Sẽ giả vờ sụt sịt để được anh hỏi han…

và để thấy anh hốt hoảng, chạy mua thuốc cho em

Sẽ giả vờ .. thế này.. thế kia

– Giả vờ mệt chưa nào anh ???

– Uhmmmmmm…uh..mệt.

– Thế thôi yêu nhau thật đi nhé…

Đến một ngày tôi chợt nhận ra tình yêu là thế !

Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.

Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.

Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.

Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.

Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.

Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.

Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.

Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.

Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.

Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.

Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ