(^_^) My blog, my life (^_^)

Posts tagged ‘love’

Mèo và Bướm

Có một con mèo cao ngạo đi đến một khu rừng xinh đẹp, nó chẳng yêu một đóa hoa tươi nào, nó chỉ yêu một con bướm màu tím thôi.
Những đóa hoa tươi thay nhau trưng cho mèo xem sự xinh đẹp của họ, nhưng mèo lại nói với bướm rằng: "Tôi yêu em"
Bướm dùng nụ cười nhỏ nhẹ màu tím của nó nói: "Tôi yêu người mạnh mẽ, anh có biết anh hổ ở núi Sơn Lâm không? Anh ấy mới chính là người mạnh mẽ".
Mèo đi khỏi, nó đi đến núi Sơn Lâm, nó muốn chứng minh sức mạnh của nó. Mèo tìm đến hổ mà đọ sức. Hổ chỉ cần một trảo là đã kết thúc trận đấu. Trước khi chết mèo còn cố hết sức cắn vào mũi hổ, hổ thua, mèo cũng chết. Mèo gặp thượng đế, thượng đế nói: "Ngươi có 9 cái mạng, bây giờ chỉ còn 8".

Mèo trở về gặp bướm. Bướm hỏi mèo: "Anh thật sự yêu tôi?" Mèo gật đầu. Bướm nói: "Từ trước đến giờ tôi chưa từng nhìn thấy hoa tuyết trên núi Himalaya, anh có thể cho tôi không?" Mèo đi, nó đi lên núi Himalaya. Nhưng da mèo mỏng quá, chưa kịp hái hoa tuyết thì nó đã lạnh chết cóng rồi. Thượng đế nói với mèo: "Ngươi chỉ còn 7 mạng thôi" Mèo biết da mình quá mỏng không thể nào hái được hoa tuyết, thế là nó cầu xin thượng đế. Thượng đế nói: "Ngươi phải dùng một mạng để trao đổi lấy hoa tuyết" Mèo vui vẻ đáp ứng. Nó có được bông hoa và mất thêm một mạng sống.

Mèo cầm hoa tuyết trở về, bướm rất vui mừng. Bướm nói: "Tôi thích san hô tím ở dưới đáy biển, anh có thể cho tôi không?" Mèo đi xuống biển, nhưng nó không biết bơi và nhanh chóng bị chết đuối. Mèo lại gặp thượng đế, nó cầu xin thượng đế lấy giùm nó san hô tím, nó đồng ý đổi lấy một mạng. Nó có được san hô tím. Mèo chỉ còn có 4 mạng mà thôi.

Nó mang san hô tím về cho bướm. Bướm rất vui mừng, nhưng nó nói: "Anh thật là một chú mèo tài giỏi, nếu như anh có thể làm cho bầu trời đầy sao chổi thì tôi sẽ yêu anh" Mèo nghĩ hoài cũng không biết cách nào làm cho sao chổi hiện lên bầu trời. Lúc này nó nghĩ đến thượng đế, nhưng nó biết rằng chỉ có chết mới có thể gặp được Ngài, thế là nó không chút do dự tự cào nát trái tim của mình. Mèo gặp thượng đế, nó nói: "Thượng đế vạn năng, Ngài có thể cho tôi một dãy sao chổi được không? Tôi nguyện cho ông tất cả những gì mà tôi có" Thượng đế nói: "Ngươi chỉ còn 3 mạng sống, nếu ngươi đưa ta hết tất cả thì ta sẽ cho sao chổi bay ngang bầu trời" Mèo nói: "Tôi bằng lòng, nhưng tôi xin Ngài cho tôi trở về nhân gian một lần nữa" Thượng đến đồng ý.

Mèo trở về, nó dẫn bướm đến một cánh đồng rộng lớn. Tối đến, một dãy sao chổi xuất hiện trên bầu trời, không gì rực rỡ bằng. Bướm nhìn thấy được sao chổi xinh đẹp, nó cảm thấy mèo thật vĩ đại, thế là yêu mèo. Bây giờ đến một cái mạng cũng không còn, mèo biết mạng nó cũng sẽ biến mất theo sao chổi kia. Nhưng nó yêu bướm, hiện giờ bướm cũng yêu lại nó, vậy là nó đã mất đi tình yêu của bướm giành cho nó. Mèo nói với bướm: "Kì thật tôi không yêu em" Bướm khóc, nó hận mèo đùa giỡn với tình cảm của nó. Mèo đi, nó nhân lúc sao chổi còn chưa tắt mà rời khỏi. Sao chổi cuối cùng cũng biến mất về phía cuối trời, mèo cũng tan biến ngay trong tầm mắt.

Mèo gặp thượng đế, thượng đế nói: "Ngươi đến một mạng cũng không còn, vì tình yêu có đáng không?" Mèo do dự một lúc. Nó cảm thấy nếu cho nó chọn một lần nữa, nó cũng sẽ lại làm như thế, chỉ là nó không cam tâm, nhưng giờ cũng không làm gì được nữa. Thượng đế bảo mèo có thể lên thiên đường, làm một thiên sứ nhỏ. Nhưng mèo lại chọn xuống địa ngục, nó nói: "Tôi xuống địa ngục một ngàn năm, có thể cho tôi lại một mạng được không?" Thượng đế nói: "Trước giờ chưa có sự trao đổi này, cho nên không được" Mèo khẩn cầu: "Chỉ cần cho tôi nửa mạng cũng được" Thượng đế đồng ý. Mèo xuống địa ngục chịu tội, những tháng ngày âm u, cô đơn, sự khiếp sợ không ngừng đều giống như nhát dao nhọn đâm vào tim mèo. Mèo trở thành thần chết dưới địa ngục, ngay cả thượng đế cũng cảm thấy mèo đã biến thành một chiến thần vô cảm.
Một ngàn năm chịu tội, một ngàn năm đau khổ, một ngàn năm máu lạnh, một ngàn năm thương nhớ, một ngàn năm chờ đợi, một ngàn năm khổ luyện. Một ngàn năm rồi, mèo trở về từ địa ngục, thần chết đã biến thành thiên thần.

Mèo nhận nửa sinh mạng trở về nhân gian. Nó tìm thấy bướm, mèo nói: "Tôi rất yêu em" Bướm chẳng tin mèo nữa, nó rất hận mèo. Bướm nói: "Trừ phi anh chết trước mặt tôi thì tôi mới tin anh" Mèo cười, nụ cười rất bi thương. Vì nó chỉ còn có nửa sinh mạng. Mèo móc tim mình ra, nó để nước mắt rơi trên quả tim đó. Bướm biết rằng mèo không gạt nó, bướm nói: "Mèo có 9 cái mạng, anh sẽ còn trở lại nữa, mặc dù giờ đây anh chỉ còn 8 mạng, nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương nhau thật tốt" Mèo nói: "Tôi không trở lại được nữa rồi, tôi chỉ còn nửa cái mạng cũng mất nốt". Thần chết mất đi ý chí chiến đấu, thiên thần không còn mũi tên tình yêu. Thần chết bị thủy triều nuốt mất, thiên thần cũng bị lạc lối trong mây mù. Mèo ở thiên đường nói với bướm: "Thượng đế cho tôi 9 cái mạng, nhưng tình yêu của tôi cần những 10 cái mạng, nửa cái mạng tôi cũng chẳng còn. Nếu như ở địa ngục một ngàn năm, có thể cho tôi nửa cái mạng nữa, tôi cũng sẽ lại làm thần chết" Bướm khóc làm rơi xuống những giọt nước mắt màu tím, nó nói: "Cho dù lúc đó tình yêu của chúng ta chỉ có nửa cái mạng, nhưng đó là một ngàn năm".

Advertisements

Melancholy – Mr.Siro

Nhớ từng chiều thu,
Chẳng biết em đang ở đâu…
Lòng ngổn ngang những lo âu ướt mi sầu.
Từng cơn gió bên hiên lạnh buốt tim buồn nhung nhớ
Hình bóng đó với anh đã quá thân thuộc…
Ấm áp những lúc ta ở bên vỗ về nhau,
Mặc những khó khăn vây quanh tình mỏng manh.
Em nói, nói rằng sẽ… Em hứa, hứa rằng sẽ…
Mà thời gian cũng cuốn trôi tất cả.
Những hạt mưa đầu mùa mang kí ức xưa từ dĩ vãng,
Những điều còn thầm kín đã vùi sâu trong nỗi đau…
ĐK: Tình thắm mấy cũng nhạt nhòa,
Dù tiếc mấy cũng đi wa.
Chẳng bão tố, chẳng phong ba, tự mình nên cách xa…
Nghìn năm sau vẫn còn chờ
Tình đã vỡ, ngỡ cơn mơ.
Dù nỗi nhớ chỉ còn vang những âm thanh buồn…

download : link

direct : link

Difference between friendship and love

Friendship is a quiet walk in the park with the one you trust
Love is when you feel like you are the only two around

Friendship is when they gaze into your eyes and you know they care
Love is when they gaze into your eyes and it warms your heart

Friendship is being close even when you are far apart
Love is when you can still feel their hand on your heart when they are not near

Friendship is hoping that they experience the very best
Love is when you bring them the very best

Friendship occupies your mind
Love occupies your soul

Friendship is knowing that you will always try to be there when in need
Love is when you will give up everything to be at their side

Friendship is a warm smile in the winter
Love is a warming touch that sends a pulse through your heart
Love is a beautiful smile to which nothing compares
A tender laugh, which opens your heart
A single touch that melts away your fears
A smell that reminds you of the tenderness of heaven
A voice that reminds you of the innocence of youth

Friendship can survive without love
Love cannot live without friendship

Có thật là tình yêu

Việt còn nhớ như in ánh mắt buồn của Thảo, khi Việt báo tin mình đã chính thức ngỏ lời yêu Nhi. Cảm giác như không gian xung quanh Thảo lúc đó chỉ là một mớ âm thanh hỗn độn, dù mắt vẫn mở nhưng trong một khoảnh khắc, Thảo không biết đích đến của mình là gì. Không kịp nói lời chúc mừng cậu bạn thân, Thảo vội rảo bước cáo lỗi nhà đang có việc bận.

Cố ngăn những giọt nước mắt, nhưng có lẽ chính vì thế trên suốt chặng đường về nhà Thảo đã thổn thức hệt như đang bị ấm ức điều gì. Phải chăng, Việt đã quá tàn nhẫn khi biết tình cảm mà Thảo dành cho mình. Cuộc đời quả thật trớ trêu khi luôn bắt con người ta phải lựa chọn, mà đối với Việt đó là sự lựa chọn rất có lý.
Giữa một cô gái có dung nhan bình thường là Thảo và một cô gái với làn da trắng hồng, khóe miệng luôn tươi cười đặc biệt với suối tóc dài là Nhi thì Việt chọn ai? Tất nhiên là Nhi, dù Thảo và Việt có là đôi bạn thân suốt từ cấp hai lên đến đại học đi chăng nữa. Việt đã bị hút hồn ngay trong lần đầu tiên gặp Nhi.
Cô cử nhân khoa Ngữ Văn luôn trau chuốt trong từng câu, từng chữ. Biết tâm lý đối phương, đặc biệt là vẻ nhẹ nhàng nữ tính, khác hẳn với Thảo luôn bộp chộp trong từng lời nói. Biết rằng Thảo không khéo ăn nói nhưng trong lòng Việt đã xác định tình cảm của mình ngay sau lần gặp Nhi.
Việt đã tảng lờ như không hề biết tình cảm mà Thảo đã dành cho mình. Luôn giữ một khoảng cách trong suốt năm năm học đại học, ngay cho đến bây giờ Việt vẫn luôn là cậu bạn trai và luôn luôn chỉ là một người bạn mà thôi. Giữa Việt và Thảo chỉ tồn tại tình bạn trong sáng, thế nên ngay sau khi gặp Nhi, Việt như tìm thấy một nửa còn lại của mình.
Trong con mắt của Việt, Nhi thật sự là một cô gái hoàn mỹ vừa có sắc lại vừa có tài. Chữ tài của Nhi là ở chỗ với xuất thân từ nông thôn cô đã vươn lên, vượt qua khó khăn để đậu đại học và tốt nghiệp với tấm bằng cử nhân loại xuất sắc. Và Việt đã trân trọng chữ tài cùng với tình yêu của mình dành cho Nhi.
Không phủ nhận là mình đã yêu bằng một con mắt, nhưng những gì mà Nhi thể hiện đáng để Việt yêu lắm chứ. Với những món ăn dân dã mà Nhi nấu đã khiến Việt đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, hay như chiếc khăn quàng cổ, cả chiếc áo len bó sát người mà Nhi đã đan cho Việt trong mùa đông giá rét đủ để sưởi ấm, vun đắp cho tình yêu mà Việt dành cho Nhi. Trong con tim Việt giờ đây luôn vang lên bản tình ca hạnh phúc. Bản tình ca dành cho Nhi, người con gái mà Việt nguyện yêu bằng cả trái tim.
Thương thay cho Thảo, chỉ vì không có một ngoại hình bắt mắt, một giọng nói truyền cảm và chẳng thể nấu nổi một mâm cơm bình dị, đã trở thành kẻ thua cuộc. Đã có lúc Thảo đã trách mình, giá mà Thảo cũng là một cô gái xuất thân từ nông thôn giống như Nhi, thì có lẽ cái nhìn về Thảo của Việt có lẽ cũng khác hơn. Còn đây Thảo là một cô gái Thành phố, được nâng niu trong vòng tay của bố mẹ thế nên trong mắt Việt, Thảo không thể có đủ điều kiện để so sánh với Nhi. Dù Thảo có tốt đến mấy, có học giỏi đến mấy và có tấm lòng đôn hậu đến mấy, Việt vẫn mãi mãi không dành tình cảm cho Thảo. Bởi tình cảm phải xuất phát từ con tim mà con tim của Việt đã dành cho Nhi mất rồi.
Thảo chỉ còn biết nhìn Việt tay trong tay cùng với Nhi. Cô không thể làm gì mà đúng hơn, Thảo đã xác định cho lòng mình sau một thời gian dài mất ngủ. Giữa Thảo và Việt chỉ nên duy trì ở mức độ tình bạn, một tình bạn mà họ đã xây đắp bao nhiêu năm nay. Không có lý gì chỉ vì tình yêu không thành mà tình bạn của họ bị đổ vỡ.
Những tưởng tình yêu của Việt và Nhi sẽ đi đến cái đích hôn nhân mà họ hướng tới. Thì giờ đây, trên giường bệnh chỉ có một mình Thảo đang từng chút đút từng thìa cháo cho Việt. Tai nạn bất ngờ trên đường đi công tác đã khiến Việt mê man bất tỉnh mấy ngày liền, ngoài cái chân phải bị băng bó điều quan trọng hơn là giờ đây bác sĩ đang lo ngại rất có thể Việt sẽ không thể tỉnh lại, mà nếu có tỉnh thì Việt sẽ sống một cuộc sống thực vật không biết cho đến lúc nào.
Tin dữ đến với cả Nhi và Thảo nhưng thật ra phải sau Nhi một ngày, Thảo mới được mẹ của Việt báo tin. Thế nhưng cái cách thể hiện của hai người con gái lại hoàn toàn khác nhau. Thảo gần như ngất xỉu sau tin dữ đó còn Nhi thì sao? Cô từ từ đón nhận tin dữ và không có lần thứ hai quay trở lại bệnh viện. Không một bức thư để lại, Nhi đã ra khỏi cuộc đời Việt như thể Việt không còn trên cõi đời này. Hai năm đã rõ mười, Nhi đã nhanh chóng bị lật tẩy chỉ sau lần thử thách này.
Ngoài cái chân phải băng bó còn Việt chẳng làm sao hết. Bố mẹ của Việt đã có lý khi muốn thử thách nàng dâu tương lai của mình. Với một tương lai tươi sáng nếu làm vợ Việt, Nhi sẽ được giữ lại trường làm giảng viên bởi vì, bố Việt là Hiệu trưởng trường đại học mà Nhi đang theo học, hơn nữa, với tất cả những gì mà Nhi đã thấy: Một căn nhà rộng lớn, một hộ khẩu thành phố, tất cả gia sản rồi sẽ chỉ của vợ chồng Nhi vì Việt là con một. Tất cả những điều đó đã khiến Nhi cố gắng hết mình, cô đã lừa dối một cách trơn tru cốt để đạt được mục đích.
Việt đã thực sự bàng hoàng sau sự thật đó. Quả là phũ phàng, bố mẹ đã đúng khi đã nghi ngờ Nhi – một cô gái luôn khéo léo không để lộ sơ hở dù là nhỏ nhất. Việt đau quá, đau hơn cả cái chân đang băng bó. Giờ Việt đã hiểu rằng tình yêu không chỉ là khóe miệng, suối tóc dài mà tình yêu là sự chân thành, đồng cảm và chấp nhận cả những rủi ro của cuộc sống.
Chỉ cần một thử thách, Việt đã hiểu đâu là người con gái có tình cảm thật sự đối với mình. Ánh mắt Việt nhìn Thảo nay đã khác, tuy có nồng nàn hơn nhưng vẫn có phần ngượng nghịu. Bởi đã có lúc Việt đã không coi trọng tình cảm mà Thảo đã dành cho anh. Bát súp mà Thảo đang đút cho Việt là do chính tay cô nấu, dù có hơi mặn nhưng sao Việt thấy ngọt ngào đến thế.
May mắn mà nhờ có tai nạn này Việt mới tìm ra người con gái của đời mình. Đó là Thảo, cô bạn thân luôn nhìn mọi thứ thật đơn giản. Thảo đang tự hỏi, mình có thật là tình yêu khi trong từng ánh mắt họ nhìn nhau đã chứa đựng câu trả lời.

Theo – Hạnh phúc gia đình

Cũng là yêu…

“Chị ơi, chị cho tôi hỏi đường Nguyễn Tuân đi lối nào ạ?”

– Một chàng trai trông dáng thư sinh tiến lại hỏi Thủy, lúc cô đang đứng trước cổng trường đợi Thoại đón. Lúc hỏi, anh ta chìa tấm bản đồ ra nên theo phản xạ Thủy cúi người nhìn vào chiếc bản đồ, chứ cô biết con đường ngay ở gần đây. Thủy đưa tay lên bản đồ chỉ vào con đường mà người đó hỏi. Anh ta gật gù cảm ơn Thủy, dường như còn định hỏi tên cô, nhưng nhận thấy Thủy đang vội nên phóng xe đi, vẫn ngước lại nhìn cô mấy lần.
Đúng lúc Thoại đến, nghe anh hỏi, Thủy thanh minh: “Em nào biết. Người ta hỏi đường”. Thoại nhìn theo bóng chàng trai kia, nói như tát nước: “Đẹp trai thế mà phải hỏi đường, cô ngây thơ vừa thôi. Bao nhiêu người đứng đây không hỏi mà phải hỏi cô!”.
Tiếng Thoại lớn đến mức ai đứng quanh đó cũng quay người sang để nhìn, làm mặt Thủy đỏ bừng vì xấu hổ. Chưa hết, Thoại đưa tay chỉ vào chiếc cổ áo sơ mi của Thủy, cười mỉa mai: “Vấn đề là ở chỗ này này, cô ăn mặc hớ hênh đứng ngay giữa lối đi lại thế này thì giai nào mà nó chẳng… hỏi đường”.
Quá ngại ngần vì đang chỗ đông người, Thủy cúi mặt rồi trèo lên xe, nói nhỏ với Thoại: “Anh muốn nói gì đi chỗ khác nói”. Chỉ chờ có thế, Thoại nhảy ngay xuống xe, giằng lấy áo Thủy hét: “Rõ rồi nhé, cô mờ ám nên mới sợ đứng nói chuyện trước đông người. Cô nói ngay, thằng lúc nãy là thằng nào, thằng nào?”.
Thủy nhìn Thoại như chết đứng. Cô biết tính anh hay ghen nhưng không ngờ anh có thể thô lỗ như thế. Thủy chạy vụt đi, gọi xe ôm đi thẳng về nhà. Thủy quyết tâm lần này sẽ chấm dứt với Thoại. Yêu Thoại, nhưng cô không thể chịu đựng nổi thêm cái tính đa nghi của anh thêm một ngày nào nữa.
Không ngờ Thủy gặp lại người thanh niên kia. Trái đất xoay tròn, anh ta lại là… thầy giáo mới của Thủy. Anh tên là Thành, giảng viên trẻ mới về trường.
Hôm đầu tiên đến lớp, thầy giới thiệu về mình và Thủy thấy rõ anh nhìn cô và nheo mắt cười. Hết giờ học, Thủy chuẩn bị đi về thì thầy Thành đứng ngay phía sau lưng cô, nói ẩn ý: “Em có nghĩ một người tốt nghiệp ở trường này mà không biết đường Nguyễn Tuân ở đâu không?”. Tự nhiên, một cơn tức giận bốc lên ngùn ngụt trong Thủy. Vì Thành mà cô với Thoại mới đến nông nỗi này.
Chẳng nghĩ ra nổi câu gì, Thủy dường như buột miệng nói y như trong phim: “Hôm sau tốt nhất anh hỏi tôi đường xuống địa ngục ở đâu, tôi sẽ chỉ cho”. Thành ngơ ngác không hiểu, sao cô gái lại nổi giận đến thế. Thoại đã nhắn tin, gọi điện đến cả chục lần Thủy cũng không nhấc máy. Cuối cùng, Thoại đến tận nhà tìm cô vẫn không chịu ra gặp mặt. Mẹ Thủy nói với Thoại: “Cậu đừng làm phiền nó nữa, nó nhờ tôi nói với cậu rằng mọi việc giữa nó với cậu đến đây chấm hết”.
Thoại tức lắm, mấy hôm sau hắn lại đến đứng trước nhà chờ Thủy, nhắn một cái tin làm Thủy phải rùng mình: “Con Micky của mẹ em đẹp quá. Đưa một sợi dây siết nhẹ qua cổ nó thì sẽ thế nào nhỉ?”. Rồi cứ vài ba hôm, hắn lại nhắn tin đe dọa Thủy, hắn lấy tất cả người thân trong gia đình cô để hù dọa cô.
Thủy gần như hoảng loạn vì nhận ra rằng, lâu nay cô yêu phải kẻ bệnh hoạn. Còn Thành, mục đích tiếp cận Thủy của anh dường như ngày càng mong manh khi anh thấy rõ Thủy luôn tránh mặt anh. Với Thủy, anh hoàn toàn là người xa lạ. Nhưng còn phía Thành, anh biết Thủy từ lâu lắm rồi. Hồi đó, Thành học lớp 9, Thủy mới là cô học trò lớp 3, cả hai cùng đi dự Đại hội Cháu ngoan Bác Hồ thành phố. Đợt ấy đi về Thành cứ nhớ mãi hình ảnh bé Thủy hát hay, múa dẻo, lại rất lém lỉnh.
Cách đây hơn một năm, Thành đã có dịp gặp lại Thủy. Đợt đó, trường cũ tổ chức kỷ niệm 50 năm thành lập, Thành có đến dự thì thấy Thủy trong đội biểu diễn văn nghệ. Anh lập tức ấn tượng với vẻ xinh xắn, cá tính của Thủy. Khi biết tên Thủy, anh hiểu mình không nhầm được, anh đã gặp lại bé Thủy ngày xưa. Không ngờ cô với anh lại học cùng trường.
Ngay lập tức, Thành xin nghỉ chức trưởng phòng ở một viện nghiên cứu, nộp hồ sơ xin về trường dạy học. Thành là cựu sinh viên xuất sắc, lúc tốt nghiệp anh đã được giữ lại trường nhưng lúc đó Thành từ chối. Quyết định đi dạy học của Thành bị gia đình và bạn bè phản đối kịch liệt, vì bây giờ ai còn đâm đầu đi làm giảng viên. Gần nửa năm đi dạy học rồi, hàng ngày được nhìn thấy Thủy mà Thành không thể nào gần gũi hơn với cô được, Thành đã gần như bỏ cuộc vì chỉ còn vài tháng nữa là Thủy tốt nghiệp.
Cuối cùng may mắn cũng đến với anh, đề tài luận án của Thủy lại đúng với chuyên ngành của Thành và hiển nhiên Thành có nhiệm vụ hướng dẫn cô. Thời gian ba tháng làm luận án đủ để Thành chinh phục người con gái của anh. Thủy cũng chẳng phải sắt đá gì, không thể từ chối nổi một ông thầy giáo vừa đẹp trai, ga lăng mà lại rất kiên trì. Ngày bảo vệ luận án cũng là ngày cô nhận lời yêu Thành.
Đang liên hoan cùng bạn bè với hai niềm vui, bảo vệ xong luận án và công khai tình cảm, thì đột nhiên Thoại xuất hiện. Hắn ta chỉ vào Thành rồi nói với Thủy: “Cô nhìn đi, hắn ta là ai, kẻ hỏi đường nào đây?” – “Đây là thầy giáo tôi”.
Tên Thoại cười sặc sụa: “Mới đây còn là kẻ hỏi đường, bây giờ đã là thầy giáo…”. Thủy chen ngang: “Người hỏi đường hay là thầy tôi thì người ta cũng yêu thương tôi hơn anh”.
Tên Thoại như nổi điên: “Thế mà cô dám nói tôi ghen tuông bệnh hoạn. Được rồi, để xem hắn ta yêu cô đến mức nào”. Nói rồi, tên Thoại lao vào Thủy tạt axit vào mặt cô. Việc xảy ra quá bất ngờ, mọi người có mặt ở đó trở tay không kịp. Lọ axit khá nhỏ nên Thủy không bị toàn mặt nhưng bị trúng vào mắt. Hai mắt Thủy bị mù. Nếu không có Thành bên cạnh thì nhiều lần Thủy đã tìm đến cái chết.
Thành nói với cô: “Anh gặp em khi anh mới 15 tuổi. Hơn 13 năm trời, nếu anh không trở thành thầy giáo của em thì em cũng nhìn thấy anh đâu. Thế mà anh vẫn yêu em đấy thôi”.
… Ba năm rồi, ngày nào Thành cũng chở vợ đến thư viện làm việc rồi mới vòng qua cơ quan, chiều lại vòng qua đón cô. Trong khi đó, ngồi trong tù với bản án năm năm, tên Thoại không lúc nào quên gào khóc: “Tôi vô tội, tôi làm thế là để Thủy của tôi trở nên xấu xí, không ai yêu nữa để em trở về với tôi thôi. Đây cũng là tình yêu mà, tình yêu đích thực!”.

Theo – Hạnh phúc gia đình

Stay With Me – Danity Kane

[Verse 1]
Raindrops, Fall From, Everywhere
I Reach Out, For You, But Your Not There
So I Stood, Waiting, In The Dark
With Your Picture, In My Hands
Story Of a Broken Heart
[Chorus]
Stay With Me
Don’t Let Me Go
Cause I Can’t Be Without You
Just Stay With Me
And Hold Me Close
Because I’ve Built My World Around You
And I Don’t Wanna Know What’s It Like Without You
So Stay with Me
Just Stay With Me
[Verse 2]
I’m Trying And Hoping, For The Day
And My Touch Is Enough
To Take The Pain Away
Cause I’ve Searched For So Long
The Answer Is Clear
I Will Be Hoping We Don’t Let It Disappear
[Chorus]
Stay With Me
Don’t let Me go
Cause I Can’t Be Without You
Just Stay With Me
And Hold Me Close
Because I’ve Built My World Around You
And I Don’t Wanna Know What’s it Like Without You
So Stay with Me
Just Stay With Me
[Verse 3]
I’ve searched my heart over
So many many times
No you and I, is like no stars to light the sky at night
Our Picture Hangs Out Of Tune
Remind Me Of The Days
You Promised Me We’d Always
Be And Would Never Go Away
That’s Why I Need You To Stay
[Chorus]
Stay With Me
Don’t let Me go
Cause I Can’t Be Without You
Just Stay With Me
And Hold Me Close
Because I’ve Built My World Around You
And I Don’t Wanna Know What’s It Like Without You
So Stay with Me
Just Stay With Me
[Fades]
oooo.. oh oh
don’t leave
so I stay waiting in the dark…

donwload : link

Cổ Tích Tình Yêu – Minh Vương ft. Mai Tròn

VALENTINE CHO …

EM

"Em là tình yêu của cuộc đời anh, một tình yêu anh không bao giờ nghĩ rằng sẽ đến, để rồi anh biết rằng sẽ không bao giờ rời xa.Một thoáng vô tình để mắt anh chạm vào đôi mắt biết cười của em. Đã bao nhiêu thời gian trôi qua, kí ức anh vẫn vẹn nguyên hình ảnh ấy, để mỗi lần nhớ tới, trái tim anh như nghẹt thở, sững sờ trước hạnh phúc lớn của cuộc đời mình. Anh thầm cảm ơn cuộc đời đem đến một người bạn tốt như em, ân cần như em. Đã bao lần anh bối rối khi bỗng ngước nhìn em, nhận ra những xao động đang dâng trào, những khoảnh khắc tĩnh lặng mà nói nhiều hơn bất cứ những gì của ngôn từ"

ANH"

"Em muốn là một mùa thu đầy nắng, cất từng giọt lấp lánh ấm áp vào trong hàng nghìn chiếc lọ xinh, để tặng anh cho đủ cả cuộc đời, để anh biết rằng anh là mỗi ngày của em. Em muốn là một mùa hoa êm thơm, theo gió ướp hương những giấc ngủ của anh, để anh hiểu rằng anh là giấc mơ ngọt ngào nhất mà em có được. Em muốn là một dòng sông hiền ngoan, dịu dàng uốn khúc qua vạn vạn nghĩ suy của anh, và anh sẽ biết mỗi giây phút trong em anh luôn hiện hữu. Đến bây giờ em đã hiểu, trong mắt anh thực sự là một tình yêu nồng nàn và ấm áp, sưởi ấm em qua mùa đông dài, làm dịu nụ cười em những ngày hè nắng gắt. Siết chặt tay em nhé anh, để dù trong cuộc đời chúng ta đã có những tình yêu đến và đi hay không bao giờ ở lại, thì vẫn hạnh phúc mỉm cười khi mỗi sớm mai thức dậy, thấy ngày hôm nay ta đang có một tình yêu"

‘Và Valentine cho những ai…

[ ĐÃ – ĐANG – VÀ – SẼ – YÊU ]

BEST SONG FOR VANLENTINE 2009

CỔ TÍCH…

…TÌNH YÊU"
8x studio – Valentine 2009
Muzik – Minh Vương I Lyric – Ngọc Mai I Phối khí – Minh Vương
Violin – Quang Duy I Mixer master – Minh Vương I Rec – 8X STUDIO
Artists – Minh Vương M4U ft Mai Tròn

"Tiếng gió vi vu vi vu, thổi nhẹ qua những cành lộc non.
Như tiếng hát của những thiên thần bé nhỏ,
những thiên thần lấp lánh đẹp xinh của câu chuyện cổ tích ngày xưa…
Câu chuyện về một nàng công chúa trăm năm chìm trong giấc ngủ của khu rừng u tối…

Giá băng…
Lạnh lẽo…
Chờ một ngày

Được đánh thức trong ánh nắng dịu nhẹ của mùa xuân
Trong tiếng nhạc của thiên nhiên
Và…
Trên nụ hôn ấm áp của chàng hoàng tử…"

Nàng công chúa của ngày xưa nay có còn
Như lòng em vẫn chìm trong băng giá
Rồi anh đến cùng ngàn ánh nắng gió xuân về
Rẽ màn đêm
Đánh thức một trái tim
Lặng nghe tiếng hát
Lặng nghe tiếng gió
Hòa trong nắng ấm đang về dưới môi hồng
Nhìn chiếc lá đông
Chợt rơi rất nhẹ
Và mùa xuân đang khẽ cười

Nhẹ nâng cánh gió
Hòa theo tiếng hát
Và ngàn ánh nắng lay nhẹ mắt mi mềm
Nàng công chúa xưa
Chìm trong giấc ngủ
Cùng một trái tim lạnh băng
Nàng công chúa của ngày xưa nay có còn
Như lòng em vẫn chìm trong băng giá
Rồi anh đến cùng ngàn ánh nắng gió xuân về
Rẽ màn đêm
Đánh thức một trái tim
Trao em tình yêu
Làm tan trong em giá băng
Rồi…
Đưa anh và em trở về chuyện tình cổ tích
Ngỡ như giấc mộng
Để được cùng em lướt trong gió
Chuyện tình yêu
Viết riêng anh và em"

 

download :

Link download 192 kbits (Master)
Link download 320 kbits (Master)