Tổng kết 2009
Còn mấy tuần nữa là hết năm, tổng kết năm lại .
Nhìn chung năm nay có nhiều sự kiện quan trọng. Tồng kết sơ bộ:
Tình: Có những nốt thăng , nốt trầm. tuy không happy ending nhưng nói chung để lại nhiều kỉ niệm đẹp.
Tiền: ok đã bắt đầu đi làm rùi, nên cũng có đồng ra đồng vô.
Sự nghiệp và học hành: Sự kiện quan trong nhất Tốt nghiệp đại học ( mừng wa trời luôn ) và có công việc ổn định > Đây là điều vui nhất trong năm nay.
Sức khỏe : phải vào bệnh viện 1 tuần, lên bàn mổ nữa. rùi thêm 3 tháng điều trị. yeah. hiện tại ổn.
Di chuyển: được đi Hà Nội , đi 1 vài nơi …
1 vài mốc quan trọng:
Lần đầu thân mật – Thái Trí Hằng
Truyện rất thú vị. nhất là cái triết lý trong nó :
bởi vì mạng có thể che đậy một cách rất an toàn, cho nên thường sẽ hình thành 3 loại người.
Loại thứ nhất, sẽ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình. Thông thường, mọi người đều có nhiều loại tính cách. Trong cuộc sống hằng ngày, tính cách chủ yếu của họ được thể hiện ra ngoài. Các tính cách thứ cấp có thể bị ức chế, che đậy, hoặc có thể tự bản thân không ý thức được sự tồn tại của nó. Thế nhưng trên mạng, đối tượng đại diện cho bản thân không còn là con người bằng xương bằng thịt, mà là mấy cái Nickname mà thôi. Những giao tiếp, tiến thoái, ứng xử cần thiết đều được gạt sang một bên. Thế nên gà mọc răng nanh, hoặc cố ý, hoặc vô thức họ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình
Loại thứ 2, khi lên mạng, họ “biến” thành loại người mà họ mơ ước. Nhân cách là muôn màu muôn vẻ, nhất định có một số hình tượng nào được anh ta tôn thờ hoặc theo đuổi. Nhưng đáng tiếc, những tính cách đấy không nhất định thuộc sở hữu của anh ta. Thế nên anh ta mong muốn trở thành loại người vốn mang tính cách ấy. Và mạng đã mang đến cơ hội này cho anh ta. Lấy ví dụ, người thường ngày lặng lẽ ít nói, trên mạng có thể rất hỏm hỉnh, nói năng rôm rả, còn người hay xấu hổ, yên tĩnh lại có thể trở thành hoạt bát mạnh dạn.
Loại người thứ 3 khi lên mạng, biến thành loại người mà họ “không thể” trở thành. Thượng Đế là nhà đạo diễn, đã chỉ định vai diễn của anh ta trong cuộc đời này, bất kể anh ta có thích hay không. Còn trên mạng thì không có Thượng Đế, nên các vai đều do anh ta tự đạo tự diễn. Vậy nên, rất có thể, anh ta sẽ đóng cái vai mà trong cuộc sống không bao giờ anh có thể làm được. Lấy ví dụ, nếu em là con gái, có thể trên mạng em biến thành con trai, và ngược lại.Hoặc là, rõ ràng em là khủng long, nhưng trên mạng lại cho mình là tuyệt thế giai nhân. Và ngược lại cũng có.
Loại người thứ nhất rất thật.
Nếu nhìn từ một góc độ khác, anh ta càng dễ phát hiện những ưu điểm tiềm ẩn của mình. Chẳng hạn nhiều người sau khi viết bài post lên các board, mới phát hiện ra mình có năng khiếu trở thành cây bút lớn. Lại có những người sau khi chửi bới công kích với người khác trên board xong, mời phát hiện ra da mặt mình dày chẳng kém gì mấy ông quan tham. Thế là nhờ có mạng, họ trưởng thành lên thêm.
Loại người thứ 2 kém cỏi nhất
Bởi vì họ chỉ biết trầm trồ những ưu điểm của người khác mà quên đi trân trọng những ưu điểm của bản thân. Nếu mình là quả chanh, thì hãy thử đi thích thú vị chua chua, chứ đừng đi trầm trồ vị ngọt của trái đào mật. Bởi trái đào mật có thể cũng đang trân trọng vị chua của trái chanh
Loại người thứ 3 đáng thương nhất.
Bởi vì họ bắt buộc phải biến thành loại người mà họ không thể nào có thể biến thành thì mới tìm thấy được niềm vui. Cho nên cho dù họ tìm được niềm vui hay không, họ cũng không thể tận hưởng được niềm vui ấy. Hơn nữa, lâu dần họ sẽ mắc phải chứng “thần kinh phân liệt internet”. Họ rất dễ tạo dựng rồi trông cậy gửi gắm toàn bộ vui buồn giận nhớ cũng các mối quan hệ với con người vào mạng. Để rồi khi ra khỏi mạng, chẳng còn biết phải làm gì.
Bạn là ai trong 3 loại người đó nhỉ??
download : prc
Những thứ linh tinh trong đầu
Khí trời dạo này bất thường cũng làm cho mình lăng tăng. Trong đầu thì suy nghĩ cả đống thứ mà cũng chả hiểu tại sao mình lại suy nghĩ.
Gia đình
Đây là thứ quan trọng nhất. Nhưng hiện tại mình chưa có niềm tin để xây dựng nên 1 gia đình cho chính mình. Tại sao mình phải có gia đình ? dạo này câu hỏi nay lúc nào cũng vang lên trong đầu. Như 1 bạn trong webtretho nói “Kết hôn là 2 con người tự do cùng ký vào một tờ giấy mất tự do…..để rồi cả cuộc đời đi tìm tự do”. Những gì mình thấy hiện tại là các mâu thuẫn trong gia đình, còn các vấn đề cơm áo gạo tiền, con cái… Sợ! mình có thể đem lại 1 gia đình hạnh phúc ko ? thấy mình vẫn còn trẻ con, còn lông bông quá. Làm thể nào để có lại niềm tin đó đây ? Có lẽ cần Duyên và nợ
Tình cảm
Ngẫm lại những gì trãi qua mang đầy đủ những cung bậc của cảm xúc.
Cuộc tình đầu tiên là thời học sinh: những cảm xúc đầu đời thật đep mọi thứ đều màu hồng, đầy mơ mộng, , nó nhẹ nhàng hồn nhiên…
Mối tình tiếp theo mang những cảm xúc rất mãnh liệt. Mình biết tới cảm giác nhớ nhung, hạnh phúc, không thở nỗi …rùi do nhưng suy nghĩ ngốc nghếch, lo lắng vu vơ làm mình ko thể nắm bắt được những thời điểm cần thiết. Cũng từ đây mình biết để quên 1 người thì không dễ dàng, cũng ko dễ dàng bình phục.
Cuộc tình tiếp theo đến 1 và đi cách nhẹ nhàng. Mọi thứ sẽ tuyệt nếu “Nào ngờ đâu duyên số… em đi với tôi một đoạn thôi…”. Mình đã bước qua những khó khăn của bản thân nhưng rào cản lý trí, gia đình thì không dễ bước . Có thể do mình suy nghĩ xa quá chăn …
Còn hiện giờ à … mình chỉ có 1 mình …
Điều thú vị là nhân vật chính của 3 cuộc tình là xuất phát điểm những cô bạn thân. Có vẻ vì thế mình Sợ! sợ mất đi tình bạn, sợ người kia đau khổ vì mình…
Xin cám ơn số phận đã đem họ vào cuộc sống của mình. Làm cho cuộc sống này ko còn chán ngắt nữa. Những cái gì đã qua thì khó thể nào trở lại.
Bản thân
Tự nhìn lại thấy mình cũng khó hiểu chính mình.Trong đầu là 1 con người khác mà thể hiện ra bên ngoài là 1 con người khác. Có lẽ là do bản tính nhút nhát, luôn phải để ý đến người đối diện nghĩ gì mà hành động mà ko nghe những suy nghĩ của bản thân.
Tóm lại lúc nào cũng sợ sợ và sợ.
ok tất cả là thế. làm thế nào để làm mới mình đây…
suy nghĩ tiếp….
ps: sau cả trăm hiệp đấu tranh tư tưởng, tên quái vật trong đầu thắng.
Yêu một người không hoàn hảo
Nàng cá tính, mạnh mẽ nên đôi lúc người thường phải nhường bước trong mọi cuộc tranh cãi. Giận hờn lại là chàng. Chàng nhẹ nhàng, trầm tính và với chàng, điều quan trọng nhất trên đời là được yêu và ở bên nàng.
Họ lấy nhau được hai năm. Một chặng đường không dài nhưng nhiều ý nghĩa với bao vui buồn, với yêu thương và giận hờn như bao cặp vợ chồng mới cưới.
Chàng thích văn chương, thường dành thời gian để sáng tác. Những tác phẩm của chàng được đăng trên net nhưng không thu hút mấy độc giả.Chàng còn một đam mê nữa là nhiếp ảnh. Chàng thường chụp ảnh cưới cho các đôi vợ chồng trẻ. Chàng yêu nàng, yêu rất nhiều. Nàng cũng vậy.
Hôm nay, nàng trở về nhà mang theo cả một bầu trời giông tố: “Tại sao anh lại không nhận chụp ảnh cho đám cưới bạn em? Cô ấy hứa sẽ trả tiền mà.”
- “Hôm đó anh không có thời gian”
- “Vậy sao?”
- “Ừm!”
- “Không có thời gian. Vậy anh có thể tạm ngừng viết cuốn tiểu thuyết kia và sẽ có thời gian như anh muốn.”
- “Anh biết có thể em nghĩ anh đang uổng phí thời gian. Nhưng anh tin một ngày nào đó mọi người sẽ biết tới.”
- “Em không quan tâm. Dù gì em cũng muốn anh chụp ảnh cưới cho cô ấy!”
- “Anh xin lỗi. Thực sự là anh bận.”
- “Chỉ một lần này thôi, được không anh?”
- “Anh không thể”.
Đàm phán thất bại. Nàng vẫn không chịu thỏa hiệp và gửi chàng thông điệp: “Anh có 3 ngày để chấp nhận lời đề nghị của em, nếu không …”. Sự bướng bỉnh và thái độ của chàng khiến nàng nghĩ phải làm mọi cách để chàng khuất phục.
Ngày đầu tiên, nàng không vào bếp, không chuẩn bị bữa tối, không xem phim, không nói chuyện với chàng dù một câu để tỏ rõ cho chàng thấy sự phản đối của mình.
Nhưng đương nhiên nàng vẫn ngủ trên giường với chàng. Chàng không quan tâm lắm vì trong ví vẫn còn đủ tiền “duy trì” cuộc sống vài hôm nữa.
Ngày thứ hai, nàng phản ứng mạnh hơn với một cuộc “tấn công bất ngờ” bằng cách phong tỏa mọi thứ trong ví của chồng và cảnh báo: “Nếu tìm kiếm viện trợ từ bên ngoài, anh sẽ phải nhận hậu quả không ngờ đấy”.
Chàng lo lắng, mệt mỏi trước phản ứng của vợ. Tối đó, trước khi đi ngủ, chàng đã khẽ khàng xin nàng bỏ qua chuyện này và hi vọng mọi thứ quay trở lại như trước. Nàng nhất quyết không bỏ qua, trừ khi chàng chấp thuận ý nàng.
Rồi đến tối thứ ba, ngày tới hạn mà nàng đặt ra. Mọi chuyện đang đi xa dần so với ý định chỉ bướng bỉnh với chàng như ban đầu. Cả hai cùng nằm trên giường, nhưng mỗi người nhìn một phía. Không một lời cho khi chàng cất tiếng:
- “Chúng ta cần nói chuyện”.
- “Trừ phi đó là chuyện chụp ảnh đám cưới. Bằng không em không muốn nghe”.
- “Chuyện này quan trọng hơn”.
Nàng vẫn giữ im lặng.
Chàng tiếp: “Chúng mình nên ly hôn”.
Nàng không tin vào tai mình, không thể tin những gì vừa nghe được.
- “Anh đã quen một cô gái khác”.
Nàng thực sự choáng váng và tức giận, muốn hét vào mặt chàng, nhưng trong giây phút đã kìm được cảm xúc, để chàng có thể nói hết lời.
Nhưng mắt nàng đã nhòa đi. Chàng lấy một tấm ảnh để trong túi áo ngực ra. Tấm ảnh được đặt trong ví con bên trong áo khoác, chỗ duy nhất nàng bỏ qua không kiểm tra ngày hôm qua. Nàng thật bất cẩn.
Chàng nói: “Cô ấy là một phụ nữ tuyệt vời”.
Nước mắt thấm ướt gối, nàng âm thầm khóc.
- “Đó cũng là một người phụ nữ cá tính và biết cảm thông”.
Trái tim nàng tổn thương, vỡ òa vì chàng đã để bức ảnh của một cô gái khác gần nơi trái tim nhất.
- “Cô ấy nói sẽ luôn là bờ bến dịu dàng và ủng hộ anh theo đuổi niềm đam mê văn chương sau khi cả hai lấy nhau”.
Hai người đó còn định lấy nhau. Trái tim nàng đau nhói. Nàng ghen tị vì ngày xưa nàng cũng đã từng nói như vậy với chàng.
- “Cô ấy yêu anh thật lòng và yêu anh vì anh chính là anh, vì những gì anh vốn có”.
Nàng tức giận, đau đớn và chỉ muốn hét thật to với chàng” “Vậy em thì không sao?”.
- “Anh nghĩ cô ấy sẽ không bắt anh phải làm những gì anh thực sự không muốn”.
Nàng lặng đi suy nghĩ nhưng không thể kìm được sự tức giận trong mình.
- “Em…có muốn xem ảnh anh chụp cho cô ấy không?”
- “…!”
Chàng đưa bức ảnh cô gái đó ra trước mặt nàng. Nàng đang giận, đau khổ tột cùng. Điều duy nhất nàng có thể làm là gạt tay chàng ra và trong phút không kìm lòng được nàng đã tát chàng.
Chàng thở dài, buồn bã. Nàng không kìm được lòng, òa khóa.
Chàng đặt lại bức ảnh vào ví. Nàng rút tay lại, nắm chặt để chàng không thấy bàn tay đang run rẩy.
Điện tắt, chàng im lặng ngủ. Nàng bật đèn, ngồi dậy. Chàng đã ngủ. Nàng không thể chợp mắt được. Nàng cảm thấy hối hận vì những gì đã cư xử với chàng.
Nàng khóc và nghĩ lại rất nhiều chuyện giữa hai người. Nàng muốn đánh thức chàng dậy. Nàng muốn được nói chuyện với chàng, muốn nói rất nhiều. Nàng muốn nói sẽ không bắt chàng làm theo ý mình nữa. Nàng nhìn chàng ngủ và khi đã bình tĩnh hơn nàng lại muốn được xem ảnh của người con gái đó.
Nàng nhẹ nhàng lấy chiếc ví ra và xem bức ảnh. Nàng muốn òa khóc và muốn bật cười nữa. Bức ảnh rất đẹp. Bức ảnh chàng đã chụp nàng ngày đầu hai người gặp mặt. Nàng nhẹ nhàng đặt bức ảnh lại chỗ cũ, nơi gần trái tim chàng nhất và khẽ hôn lên môi chàng.
Chàng mỉm cười. Chàng chỉ giả vờ đã ngủ.
“Bạn học yêu không phải bằng cách tìm một người hoàn hảo mà là yêu hoàn hảo một người kém hoàn hảo”.
Quy luật tình yêu
Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:
Sòng phẳng: Cho = Nhận
Ích kỷ: Cho < Nhận
Vị tha: Cho > Nhận
Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:
- Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.
- Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.
- Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.
Ích kỷ:
- Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.
Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:
- Tôi nói vậy không đúng à?
- Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên
Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.
Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:
- Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.
Ích kỷ tán thành:
- Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.
Sòng phẳng trầm ngâm:
- Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều – ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.
Ích kỷ:
- Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.
- Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.
- Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?
- Anh có người yêu không?
- Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.
Tàu qua cầu vượt sông Âu Io. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:
- Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?
Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:
- Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân – Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.
- Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.
Vị tha mỉm cười:
- Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác.
Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.
Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.
Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.
Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc.
CÂY XƯƠNG RỒNG VÀ BÀI HỌC TÌNH YÊU
CÂY XƯƠNG RỒNG VÀ BÀI HỌC TÌNH YÊU
“Cuộc đời là bọt nước. Chỉ có 2 điều như đá tảng: Tử tế khi người khác lâm nạn và can đảm trong hoạn nạn của chính mình(A.L.Gordon)”.
Tình Yêu cũng giống như việc trồng một cái cây. Ta dồn tất cả thương yêu, hy vọng và niềm tin vào cái cây đó. Ta ra sức chăm sóc, nâng niu nó bằng trọn vẹn trái tim mà ta sở hữu và toàn bộ nhiệt huyết mà ta có. Và đó là Hạnh Phúc của ta. Ta trồng cái cây Tình Yêu không phải bởi ta mong chờ nó lớn lên để có cái gì đó đền đáp lại cho ta. Ta trồng cây chỉ để nhìn nó lớn lên từng ngày, chỉ để được chăm sóc và yêu thương nó. Giống như khi ta yêu, ta dồn toàn bộ tâm trí, tình cảm cho người đó. Ta yêu chỉ bởi ta cần người ấy để được yêu thương, ta cần người ấy để được chăm sóc, ta cần người ấy để hy vọng, để tin tưởng, ta cần người ấy để níu giữ cho ta sợi dây vô hình làm mốc cho ta tìm đường về mỗi khi lạc lối. Ta yêu như thế, không toan tính, ko vụ lợi, ko hoài nghi…
Nhưng Yêu cũng cần phải học. Không phải ta cứ cho đi Yêu Thương một cách nông nổi, một cách ồn ào, tựa như sóng ào ạt xô bờ cát, tựa như cơn mưa rào xối xả đất trời… Không, Yêu ko đơn giản chỉ là muốn cho đi Tình Yêu như thế nào thì cho. Yêu cũng fải học, muốn Cho đi cũng fải biết cách Cho. Giống như cái cây của ta vậy. Ta yêu thương nó, ta chăm chút cho nó từng ly từng tí. Ta cho nó rất nhiều, nhưng ta lại ko biết cách. Và bởi sự ngờ nghệch của ta mà vô tình đã tự giết chết Tình Yêu. Đâu phải cứ cho đi thật nhiều là tốt, đâu phải cái gì cũng cho đi được, và đâu phải cứ cho đi mới là Yêu? Thế nào là học cách Yêu, học cách Cho đi? Là phải biết lúc nào thì Cho? Cho đi như thế nào? Cho đi ra sao? Và quan trọng nhất là Cho đi cái gì? Ta có thể đã cho đi, đã gieo vào nó rất nhiều Tình Yêu, rất nhiều hy vọng, rất nhiều tin tưởng… nhưng có chắc đó là cái nó cần? Hay cái Tình Yêu thực sự cần là sự chia sẻ, là sự đồng cảm? Giống như cây xương rồng của ta. Nó cần nước, nhưng không có nghĩa là ta cứ tưới nước thật nhiều cho nó là tốt. Ta đã sai lầm vì điều đó. Ta những tưởng là nó không cần đến nhiều nước nhưng có vẫn hơn không chứ? Và ta không quan tâm xem nó thật sự cần gì ở ta. Ta cứ ra sức tưới nước cho nó và yên tâm rằng như thế là ta đã chăm sóc tốt nhất cho nó rồi. Cách tưới nước của ta cũng là một vấn đề. Lẽ ra ta chỉ nên tưới nước thật từ từ, nhẹ nhàng cho nước thấm sâu vào lòng đất. Nhưng ta lại đi tưới ầm ào, tưới vội vàng.
Ta đâu có quan tâm xem nó hút nước thế nào, nó cảm thấy ra sao. Bởi vậy nên đất bên dưới cây xương rồng mới ướt sũng và những vũng nước bề mặt mới lâu hút xuống như vậy. Và như thế, xương rồng của ta không những không hút được nước mà nước còn làm rễ của nó mục rữa. Và đó là nguyên nhân khiến nó chết. Chết do sự Yêu Thương ko hợp lý của ta… Tình Yêu cũng vậy. Nếu quá ồn ào, quá cuồng nhiệt, quá nóng bỏng… mà không quan tâm đến người kia, thì vô tình ngọn lửa Tình Yêu đó không còn là sưởi ấm nữa mà đã thành đốt cháy người đó ra tro… Tình Yêu là để giữ ngọn lửa luôn ấm nóng, chứ ko phải là làm sao cho ngọn lửa bốc lên tận đỉnh đầu…
Cây xương rồng của ta chết còn vì cái chậu nhỏ xinh và lớp đất bao bọc lấy nó. Cái chậu nhỏ xinh dường như không còn hợp với cái cây đang ngày càng lớn nhanh. Lớp đất trong cái chậu dường như cũng không còn đáp ứng được nhu cầu sống của cây. Tình Yêu cũng vậy. Khi Tình Yêu phát triển đến mức nào đó thì tấm áo cũ của nó sẽ không còn thích hợp nữa. Và yêu cầu đặt ra dĩ nhiên là phải có một tấm áo mới, một môi trường mới cho cái cây Tình Yêu thoải mái sinh trưởng và phát triển. Nếu cứ gò ép nó trong cái áo cũ, không sớm thì muộn, nó cũng bật tung cái áo để thoát ra, hoặc nếu không, nó cũng sẽ chết vì cái thế giới nhỏ bé chật hẹp mà bạn đang ép chặt vào nó. Sang môi trường mới, cái cây phải học cách thích nghi với những biến đổi này. Nếu nó thích nghi được, nó sẽ ngày càng lớn mạnh. Ngược lại, nếu nó không kịp thích nghi với môi trường mới thì nó sẽ chết. Và một Tình Yêu quá yếu đuối sẽ không thể tồn tại lâu dài…
Vấn đề thứ 3 là về những nhánh cây của cây xương rồng. Nếu ta không vô tình chạm vào thì có lẽ không bao giờ ta biết được nó đã chết từ khi nào. Rõ ràng là nhìn bên ngoài các nhánh của nó vẫn xanh tươi, thậm chí ta còn có cảm giác là nó đang lớn lên. Chỉ khi ta thực sự chạm vào nó, ta mới biết được là nó đã rỗng ruột và mục rữa từ khi nào.
Tình Yêu đôi khi cũng như vậy. Bề ngoài của nó luôn luôn là hoàn hảo, luôn luôn là tốt đẹp và đáng ngưỡng mộ. Chỉ khi bạn thực sự chạm tay vào nó, bạn mới biết là nó đã mục rữa đến mức nào, chỉ người trong cuộc mới biết bên trong cái lớp vỏ xanh tươi mơn mởn kia là sâu bọ và những đám xơ đáng nguyền rủa. Vì một lý do nào đó, người ta hoặc vô tình và hời hợt đến mức không nhận ra sự mục nát bên trong mối quan hệ của mình, hoặc người ta có nhận ra nhưng họ chấp nhận vì một lý do nào đó. Chấp nhận sống chung với những mâu thuẫn với thứ Tình yêu không lối thoát. Một tòa nhà mà những cái cột của nó đã bị mọt ăn hết thì sớm muộn cũng sẽ sụp đổ. Tòa nhà càng lớn thì độ nguy hiểm càng cao. Tình Yêu nếu đã đến mức cả hai người đang cố chấp nhận một mối quan hệ “rỗng ruột” thì sớm muộn cũng đổ vỡ. Càng cố xây dựng nó lên thì sự đổ vỡ càng nghiêm trọng. Và tốt nhất là khi “cái cây” đã đến mức này thì không nên níu kéo hay cố gắng làm gì vì điều đó chỉ gây thêm đau khổ và thất vọng.
Giải pháp tốt nhất là đi kiếm một cái chậu khác, một cái cây khác, một môi trường khác, sống cho thật hết mình và nhớ là dắt lưng bài học của “cái cây” trước đó. Chỉ cần luôn tâm niệm một điều là Yêu cũng fải học, và bài học đầu tiên cho một Tình Yêu bền vững là phải đến từ hai phía.
Mai ta sẽ kiếm một cái cây khác, tiếp tục trồng, tiếp tục yêu thương và hy vọng… Dĩ nhiên, ta đã rút ra được vài bài học cho cách chăm sóc một cái cây cũng như những bài học đắt giá cho việc yêu – thương – một – người – không – phải – là – mình. Yêu cũng cần fải học, và ta đang cố gắng rút tỉa những bài học đó từ những việc tưởng như nhỏ bé nhất đang diễn ra quanh ta. Đơn giản thôi, TO LOVE IS TO LEARN!
Đến một ngày tôi chợt nhận ra tình yêu là thế !
Đến một ngày tôi chợt nhận ra tình yêu là thế !
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.
Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.
Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.
Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều.
Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.
Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.
Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim.
Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được. Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó.
Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè.
Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác. Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên.
Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ
Tình yêu
Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bi tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng bạn sẽ mất cả đời để quên một người.
Chính vì thế bạn đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì diện mạo bên ngoài của họ vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, vì những cái đó sẽ tan theo mây khói.
Bạn hãy chọn một người mang lại nụ cười trên môi bạn vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong ban.
Bạn hãy chọn một người mà muốn những thứ tốt nhất đến với bạn và sẵn sàng để sự vui vẻ của bạn trên hết mọi thứ, trên cả sự vui vẻ của chính mình.
Bạn hãy chọn người mà bạn có thể cùng tâm sự, chia sẻ niềm vui nỗi buồn, sẵn sàng ôm bạn vào lòng khi cần thiết va hoàn toàn hiểu rõ tất cả về bạn và những gì bạn muốn.
Bạn hãy chọn người mà chịu bỏ hết thời gian quý báu của mình để đến với bạn mà không đòi hỏi bất cứ điều gì, chỉ muốn được nhìn thấy bạn và làm một nơi nương tựa tốt nhất khi bạn cần đến.
Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm dịu dàng. Một tình yêu thực sự kô thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Bạn nên nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại quá khứ. Bạn sẽ kô thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn kô chịu bỏ qua những đau đaon từng xảy đến trong đời bạn. Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cho là đúng và tốt cho những người bên cạnh minh, nhất là cho chính bản thân mình.
Nếu bạn để cho một mối tình kô vui luôn níu kéo bạn tì bạn sẽ càng đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay. Chính vì vậy, bạn đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì mình đang suy tư, những gì đang đến trong lòng bạn. Bạn sẽ cảm thấy rất đau khi bạn thực sự yêu thương một người mà người ấy lại kô yêu bạn. Nhưng cái đó còn chưa đau bằng khi bạn thực sự yêu một người nhưng lại ko có đủ can đảm để nói ra cho người đó biết. Có thể bạn sẽ nghĩ đến sự thất bại khi nghĩ về cuộc tình đã qua, nhưng đó lại là một bài học quý báu cho bạn khi tìm đến một tình yêu mới. Trong trò chơi tình yêu, vấn đề ko phải ai là người thắng cuộc hay thua cuộc. Điều quan trọng của tình yêu mà bạn cần biết đó là khi nào bạn nên giữ lại hay thời điểm nào nên để nó ra đi ! Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó ko phài dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó mất rùi. Mọi việc bạn làm đều dành cho điều tốt đẹp. Vậy khi người bạn yêu ko dành chút tình cảm nào cho bạn, đừng ngại ngần mà ko đến với người khác nữa – đơn giản – vì bạn sẽ ko bao giờ biết tình yêu là gì nếu ko thử nó. Tình yêu luôn phải giằng xé với niềm đau, nếu bạn chưa từng đau đớn thì sẽ chẳng thể nào biết được thế nào là tình yêu đâu. Tuy vết thương bởi tình yêu ko phải lúc nào cũng làm ta đau đớn, nhưng nỗi đau vẫn còn đó…..để thử thách bạn, …..để giúp bạn trưởng thành hơn
(sưu tầm)
Lá thư viết cho em !
Ðề: Viết cho riêng Em…
Lá thư viết cho em !
Có đôi khi trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau.
Anh cũng không mong chuyện tình chúng ta lại có một kết cục buồn như thế. Nhưng hẳn đã có một thi sĩ nào đó đã nói: "Tình yêu đẹp là tình yêu vượt qua nhiều gian lao trắc trở". Và anh mong rằng chính tình yêu anh dành cho em sẽ giúp anh vượt qua tất cả để mãi chờ đợi và yêu em.
Em yêu của anh !
Anh yêu em không phải vì em là một cô gái ăn mặc đúng mốt, không phải vì vẻ đáng yêu của em cũng không phải vì vẻ lý sự trẻ con của em mà là vì anh yêu em. Em yêu! Em đừng hỏi vì sao anh yêu em? Nếu em hỏi anh sẽ trả lời với em rằng: "Anh cũng không biết nữa". Đơn giản là anh yêu em. Vậy đó, tình yêu anh dành cho em đơn giản nhưng dịu dàng, nồng cháy nhưng không làm em bỏng rát, dữ dội nhưng dịu êm khi có em kề bên.
Em yêu !
Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, cũng như không phải là một người luôn chân thật. Có đôi khi, anh sẽ dối em rằng anh khỏe trong khi thực sự anh rất mệt, Công việc anh tốt trong khi mọi thứ đều xáo trộn, và thậm chí anh sẽ nói anh không còn yêu em trong khi anh không thể đem lại hạnh phúc cho em. Em yêu ! Đừng giận anh tất cả những điều đó nhé, anh dối em vì anh không muốn thấy điều lo lắng hiện lên trong mắt em, không muốn những điều làm anh bận tâm lại làm em phải khổ sở. Em yêu ! Hãy để anh là cây tùng cây bách che chở cho em qua những ngày bão tố, hãy để anh làm bếp lửa sưởi ấm cho em trong những đêm lạnh giá, hãy để anh quan tâm và chia sẻ những khó khăn của em. Nhưng hãy để anh vùi chôn những mối lo của anh vào tận trong tâm khảm, và trong mắt anh khi đó, em sẽ thấy rằng anh rất yêu em.
Em yêu !
Có những mối tình thoáng qua như giọt sương nhưng đọng lại cả một kiếp người. Em yêu của anh, anh biết những người xưa đã đến và đi qua cuộc đời em, để lại trong em những nỗi đau mất mát và cả những hạnh phúc giờ chỉ là kỉ niệm. Cũng như đã để lại trong anh. Anh không mong rằng anh là người đến trước với em, nhưng anh biết rằng Anh chính là một nửa thất lạc cuối cùng mà em cần tìm cho mình. Em yêu ! Ngay cả khi em lý sự rằng em mới chính là một nửa anh phải đi tìm thì anh cũng mỉm cười và bảo rằng em đúng, vì có nghĩa lý gì đâu khi anh yêu em và ai đúng ai sai điều đó không còn quan trọng.
Em yêu !
Anh yêu em nhiều như thế, nhưng đôi khi anh cũng thật vô tâm. Anh quên mất hôm nay em diện bộ đồ mới, quên mất rằng mái tóc em có gì lạ, quên cả việc em hờn dỗi nếu như anh không nhận ra. Nhưng anh không hề quên tình cảm anh dành cho em, em yêu ! Anh sẽ không quên ngày sinh của em, không quên ngày kỷ niệm của hai đứa, không quên cả những gì mà em bắt anh phải nhớ, vì anh yêu em.
Nhưng nếu anh có quên, thì khi đó em hãy nhắc khéo anh em nhé. Không phải vì anh cố tình quên đâu, mà vì cuộc sống cơm áo gạo tiền, vì mải lo cho cuộc sống vật chất mà anh đã quên chăm sóc cho tâm hồn của cả anh và em. Em yêu ! Hãy nhắc anh em nhé, vì cây tùng để làm gì khi không có ai trú, bếp lửa để làm gì khi không có ai sưởi, và anh để làm gì khi không có em.
Em yêu !
Hẳn em đã biết anh yêu em nhiều như thế, nhưng anh biết điều đó vẫn chưa bằng tình yêu em dành cho anh. Vẫn chưa bằng nụ cười trên môi em khi anh đón em tan sở về nhà, vẫn chưa bằng cái liếc mắt của em khi ánh mắt anh dừng lại ở một người con gái xa lạ, vẫn chưa bằng một vòng tay ôm anh khi chỉ có hai chúng mình… và vẫn chưa bằng tình yêu em đã dành cho anh.
Em yêu !
Nếu có thể, anh ước gì mỗi chữ trong thư này đều là “Anh yêu em”, nhưng như thế sẽ làm em buồn chán khi đọc thư anh và anh không muốn điều đó. Nhưng nếu một ngày nào đó em cảm thấy rằng hết yêu anh, thì em hãy nhớ anh vẫn chờ đợi em, vẫn yêu em, và vẫn nhớ mãi tên em là … Khi đó em chỉ việc ngoảnh đầu nhìn lại thôi em nhé, và em sẽ thấy tình yêu của anh.
Tình yêu sao khó khăn và gian truân quá…
Đi thật xa, làm thật nhiều, yêu thật nồng say nhưng cuối cùng… trong ta… chỉ còn lại niềm đau đong đầy…
(Sưu tầm)
Một buổi tối không có em
Một buổi tối không có em
Tối nay đi làm về, một buổi tối hoàn toàn khác với mọi ngày, chẳng còn hối hả đi đón em, chẳng còn vội vàng đi trên con đường nhét chật cứng người, để đến đợi em kịp giờ tan sở và cũng là để mình kịp vào học lúc 6h chiều.
Cảm thấy trong lòng trống trải, vô định, xe để mãi số 3 đi mà không biết, về đến nhà quẳng mũ bảo hiểm lên bàn rồi lại lấy xe đi ăn cơm, rồi đi học luôn. Cái hành động của mình sao mà vô thức đến thế, như một bản năng sinh tồn chứ chẳng có cảm xúc gì cả. Đến giờ đi học lại bị kẹt xe nữa chứ, nhưng mình chẳng còn bận tâm gì nữa, chẳng còn vẻ khó chịu như mọi ngày, mình chẳng còn là chính mình nữa. Học trong lớp may mà thầy giảng bài hay nên mình còn chú ý được, định 7h nghỉ học bên này chạy qua học tiếng Nhật như mọi hôm nhưng bài giảng hay quá nên mình nán lại học cho hết buổi luôn. Học xong như đã hẹn mình phóng xe như bay đến chỗ em ở, cái cảm giác chờ đợi, hẹn hò mới thú vị làm sao. Gọi cho em ra nhưng em nói đang ở công ty vì cả công ty phải làm thêm để mai kịp giao cho khách hàng. Đến công ty chỉ kịp gặp em trong chốc lát.
Gặp được em rồi mà mình vẫn chẳng thấy nỗi nhớ em vơi đi tí nào cả. Sao vậy nhỉ?
"Anh về đi em phải làm việc nữa, anh ở đây em không tập trung làm việc được, với lại anh về nhà còn đi ngủ sớm rồi mai còn đi làm nữa".
Nén nỗi nhớ em vào lòng, quay xe đi về, em vẫy tay chào mà lòng nặng trĩu.
Đi được một đoạn không kìm lòng được nữa quay xe lại ngồi trên ghế đá trong công viên đầu đường, nhắn tin cho em: "Anh chờ em khi nào làm xong việc nháy máy cho anh nhé, anh vào gặp em một lúc nữa nhé".
"Mãi 10h30 em mới xong việc cơ".
"Anh vẫn chờ được".
Lần đầu tiên mình phải chờ đợi, lần đầu tiên mình có cảm giác hạnh phúc đến như thế. Công viên còn sáng ánh đèn các cặp ngồi trên ghế đá, ngồi lan ra cả bồn hoa. Nhìn quanh có lẽ chỉ có một mình là ngồi một ghế. Họ cười đùa vui vẻ với nhau từng cặp một làm mình có chút ganh tị. Tí nữa thôi mọi người sẽ thấy ta không phải ngồi đây cô đơn một mình đâu nhé. Nghĩ thế mình thấy tự hào lắm. Không dám nhìn đồng hồ vì mình sợ cái đồng hồ chết tiệt kia sao mà chạy chậm đến thế. Cảnh thành phố về khuya cũng thú vị đấy chứ, lơ đãng nhìn đoàn xe hối hả ngoài đường chắc họ cũng đang cố thật nhanh để gặp người họ yêu quý, lững thững trên đường là các cặp chở nhau đi chơi mới vui vẻ làm sao. Có cô bé phũng phịu không chịu lên xe ngồi mặc cho chàng trai năn nỉ. Đèn công viên đã tắt, gió hiu hiu se lạnh, cũng đã hơi khuya rồi đó. Nhắn tin cho thằng bạn thân hỏi xem tình hình làm việc của nó như thế nào rồi. Được vài ba tin nhắn thì điện thoại rung. Vội tắt máy nhắn vội vài dòng cho thằng bạn rồi lên xe phóng vào trong công ty em, những tưởng được cùng em dạo phố cho đỡ nhớ nhưng…
"Công việc em làm chưa xong chắc phải tới 11h mới xong, mọi người đang giải lao để tí nữa làm tiếp. Anh chờ em ngoài đó em không yên tâm…".
Nói chuyện với em một lúc, dặn dò em về cẩn thận. Buồn bã quay về mà lòng hối tiếc. Chỉ trách cái công ty kia sao bắt em làm khuya vậy. Đường phố Sài Gòn về khuya sao mà tĩnh lặng đến thế. Phóng xe về nhà mà lòng não nề, bồn chồn, lo lắng.
Về nhà tắm rửa xong cố gắng mãi mà không ngủ được, nỗi nhớ em càng lúc càng nhiều. Đã 11h30 tối rồi mà chẳng thấy em nhắn tin gì cả, lo lắng mình cầm luôn điện thoại mà nằm chẳng thèm sạc pin.
"Anh bi hội chứng điện thoại rồi", thằng nhóc em mình nói.
Chẳng thèm nói chuyện với nó làm gì cho mệt. Vẫn chờ đợi. Một lúc sau mới nhận được tin nhắn của em. Cũng hơi yên tâm, nhưng vẫn không ngủ được.
Có lẽ sự chờ đợi cũng là hạnh phúc mà mình chưa biết cách để càm nhận nó thôi. Mãi mãi yêu em.
(Anh Tuấn – Sưu tầm)
